Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 75

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 75

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 167363 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 75


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 75

chân thành của ông Hoàng. Bây giờ hắn làm gì còn tâm trí để quan tâm đến tình hình sức khỏe của bản thân mình nữa, chỉ cần nghĩ từ nay về sau hắn sẽ mất Thư Phàm vĩnh viễn, hắn đã không thể thở được.

Chống tay xuống giường, Hoàng Tuấn Kiệt loạng choạng đứng dậy. Vết thương được quấn băng trắng trên ổ bụng, vì sự di chuyển thân thể đột ngột đã rỉ ra một lớp máu màu đỏ.

Ông Hoàng kinh hoàng kêu lên, chân cấp tốc chạy lại gần, tay đỡ lấy thân thể lung lay sắp đổ của Hoàng Tuấn Kiệt: “Cậu Kiệt! Xin cậu hãy nghe tôi. Cô Thư Phàm cũng không muốn cậu liều mạng đi tìm cô ấy như thế này. Nếu cậu muốn tìm được cô ấy, trước hết cậu phải nghỉ ngơi cho tốt, chỉ có như thế cậu mới đủ sức khỏe và tỉnh táo để nghĩ cách tìm ra cô ấy.”

Ông Hoàng đỡ Hoàng Tuấn Kiệt ngồi xuống giường. Hoàng Tuấn Kiệt dù rất muốn đẩy ông Hoàng ra, nhưng khi tay hắn chạm vào ngực ông Hoàng, chỉ thấy một làn gió mát thoảng bay qua, giống như mát xa, hoàn toàn không có một chút khí lực.

Hoàng Tuấn Kiệt kinh ngạc, sửng sốt nhìn bàn tay mình. Hắn không hiểu tại sao chỉ có ngủ một ngày một đêm, tay chân hắn lại rệu rã, hệt một cụ già hơn 70 tuổi.

Nhìn biểu hiện nghi hoặc trên khuôn mặt Hoàng Tuấn Kiệt, ông Hoàng giải thích: “Tôi đã nói rồi, sức khỏe của cậu chủ bây giờ rất yếu. Cậu chủ phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, ít nhất ba ngày, rồi hãy tính đến chuyện tự mình đi tìm cô Thư Phàm.”

“Không được!” Hoàng Tuấn Kiệt nghe ông Hoàng nói, chẳng khác coi hắn là một phế nhân. Hắn là một người đàn ông đỉnh thiên lập địa, sao có thể để cho một vài vết thương làm nhụt đi ý chí của nam nhi.

Ông Hoàng khôn khéo lựa lời khuyên nhủ hắn: “Nghe lời tôi, cậu chủ hãy nghỉ ngơi cho tốt đi. Việc tìm kiếm cô Thư Phàm, tôi đã cử người đi điều tra hết cả rồi. Tuy rằng vẫn chưa phát hiện được cô Thư Phàm đang ở đâu, nhưng hiện giờ tính mạng của cô ấy không có gì nguy hiểm.”

Hoàng Tuấn Kiệt nghi ngờ, hỏi ông Hoàng: “Tại sao ông có thể khẳng định là tính mạng của Thư Phàm không có gì nguy hiểm?”

“Tôi đã cho người điều tra hết tất cả các hang cùng ngõ hẻm của thành phố Lạn Đầu, nhưng không phát hiện bất cứ vụ giết người nào, hơn nữa hai tài xế xe tắc xi ngồi đợi khách trước cổng sân bay khẳng định là có trông thấy cô Thư Phàm đi ra cổng và đi trên vỉa hè gần sân bay. Từ những thông tin mà tôi nhận được, tôi khẳng định, cô Thư Phàm đã bị ai đó bắt đi, nhằm mục đích gây khó dễ cho cậu chủ.”

Hoàng Tuấn Kiệt nhìn vào mắt ông Hoàng, sau khi phát hiện ông Hoàng không nói dối, lúc này Hoàng Tuấn Kiệt mới thở ra một hơi thật dài: “Nếu cô ấy không có mệnh hệ gì, tôi rất mừng. Dù mục đích của kẻ bắt cóc bí ẩn kia, nhằm vào tôi hay bố tôi, tôi tuyệt đối cũng không tha cho kẻ đó.” Hoàng Tuấn Kiệt nghiến răng ken két, mắt lộ vẻ sát khí. Khuôn mặt nhợt nhạt, hòa cùng màu mắt bừng lên những đốm lửa nhỏ, hệt một dòng sông băng đang bị mặt trời thiêu đốt.

Ông Hoàng lặng im không nói gì, mắt chăm chú quan sát sắc thái biểu cảm trên khuôn mặt Hoàng Tuấn Kiệt. Ông nhận ra Hoàng Tuấn
Kiệt có nhiều nét tương đồng giống ông Gia Huy, không chỉ về ngoại hình, mà còn cả về tính cách, chỉ khác một điều Hoàng Tuấn Kiệt không có tính cách lăng nhăng và đa tính giống ông Gia Huy.

Gần tám giờ sáng, Thư Phàm mới dậy. Việc đầu tiên mà Thư Phàm làm là thay băng, bôi thuốc cho con chim hải âu, sau đó nghĩ cách ra khỏi đây. Thư Phàm luôn tin rằng dù có xảy ra chuyện gì thì ngày mai mặt trời cũng lên, nên chỉ cần sống tốt và nghỉ ngơi đầy đủ là được rồi. Nhờ tinh thần sống lạc quan, dù có bị bắt nhốt, Thư Phàm cũng tìm ra được nhiều thứ để giải trí.

Bàn ghế trong phòng, đã bị Thư Phàm đập gần tan nát vào chiều hôm qua. Sáng nay khi Thư Phàm thức dậy, ông Phúc đã thay bằng một bộ bàn ghế hoàn toàn mới.

Thư Phàm liếc mắt nhìn, xoa cằm, cười cười với ông Phúc, ngụ ý nói thầm rằng khi nào tôi còn bị nhốt ở đây, ngày đó tôi sẽ đập hết tất cả mọi thứ ở đây.

Ông Phúc cười cười, không đáp.

Nhìn Thư Phàm và ông Phúc giống hệt hai đối thủ đang giương cung bạt kiếm trong vô hình.

“Cháu đói bụng, cháu muốn ăn cơm.” Bôi thuốc và thay băng cho con chim hải âu xong, Thư Phàm xoa bụng, tự cho mình cái quyền hò sai ông Phúc như một bà chủ.

Ông Phúc chỉ mỉm cười, không trách mắng Thư Phàm đã biến mình thành người hầu. Cả đời ông chỉ coi người đàn ông lạ mặt kia là ông chủ, nhưng hôm nay vì nhiệm vụ được giao, ông tự nguyện biến thành người hầu của Thư Phàm.

“Cô Thư Phàm! Phiền cô chờ một chút, tôi xuống bếp mang thức ăn lên cho cô.” Ông Phúc hơi khom người, tay mở cửa, bước ra ngoài.

Hơn bảy giờ sáng, Thư Phàm nghe được tiếng phành phạch của máy bay cá nhân. Thư Phàm khẳng định người đàn ông lạ mặt kia đã ra khỏi lâu đài. Khóe môi Thư Phàm nhếch lên, hai tay xoa vào nhau, mặt tươi như hoa nở. “Dù thế nào, mình cũng phải tìm cách ra khỏi đây. Mình là một công dân tự do, là người được pháp luật bảo vệ. Tuy rằng đang sống trên một đất nước xa lạ, nhưng đã là con người ai cũng có quyền bình đẳng như nhau. Hừ! Anh ta tưởng mình là ai, mà tự cho mình cái quyền bắt nhốt người khác.”

Thư Phàm đặt con chim hải âu nằm trên ổ chăn. Tay xoa nhẹ vào đầu nó, mắt âu yếm nhìn, Thư Phàm nói thầm: “Em cảnh giác hộ chị một chút nhé! Có bất cứ động tĩnh gì thì lên tiếng cảnh báo cho chị.” Thư Phàm dặn dò con chim hải âu, như thể nó là một con chó cảnh sát đã trải qua huấn luyện.

Con chim hải âu, không biết có hiểu được những gì mà Thư Phàm nói không, nó “gừ gừ” hai tiếng trong cổ họng, mắt lim dim, ra vẻ thân thiết với Thư Phàm.

Thư Phàm sửng sốt, mắt trợn tròn nhìn con chim hải âu. Một lát sau, Thư Phàm hoa chân múa tay, phá ra cười thật to: “Ha ha ha! Em hiểu những gì mà chị đang nói đúng không?”

Lúc ông Phúc mở cửa bước vào phòng, ông chứng kiến chính là cảnh này. Miệng ông co giật, khuôn mặt già nua hiện lên mấy nếp nhăn dưới đuôi mắt vì cười.

“Cô Phàm! Thức ăn của cô đây!” Ông Phúc dùng chân đóng cánh cửa, cẩn thân bưng một mâm thức ăn làm bằng bạc sáng bóng đến gần chiếc bàn gỗ đặt giữa phòng.

Thư Phàm đang cao hứng, tâm trạng vui vẻ, nên không còn cáu bẳn với ông Phúc nữa.

Tự kéo ghế, Thư Phàm ngồi xuống: “Oa! Thức ăn thơm ngon quá!” Thư Phàm sung sướng hít một hơi thật dài, khuôn mặt còn hồng và tươi hơn cả mặt trời vào buổi sáng.

Ông Phúc thấy khuôn mặt và nụ cười của Thư Phàm thật chói sáng, chói sáng đến nỗi mắt ông nheo lại, nụ cười trên môi ông càng lúc càng sâu.

Thư Phàm kéo ông Phúc ngồi xuống, vồn vã mời: “Chú ngồi xuống đi, ngồi xuống đi. Cùng ăn cơm sáng với cháu nào. Cháu không muốn ăn cơm sáng một mình.”

Ông Phúc bất ngờ trước cử chỉ và hành động nhiệt tình của Thư Phàm. Tuy rằng chỉ vừa mới làm quen với Thư Phàm trong vòng một ngày và một đêm, nhưng ông phần nào đã hiểu được tính cách hào sảng giống con trai của Thư Phàm.

“Không! Không! Không! Cô ăn đi! Tôi đã ăn rồi.”Ông Phúc vội nhổm dậy, ông không dám ngồi ăn cùng Thư Phàm. Kể từ lúc trở thành quản gia của ông chủ, ông luôn tuân thủ đúng thân phận chủ tớ, điều này đã ăn sâu vào máu, mặc dù Thư Phàm không phải là bà chủ của ông, nhưng dù sao Thư Phàm cũng là khách của ông chủ.

Thư Phàm cau mày: “Ông không thích ăn cơm sáng cùng với cháu?”

“Không, không phải, tuyệt đối không phải.” Ông Phúc gấp gáp giải thích: “Tôi thật sự đã ăn no rồi.”

Thấy ông Phúc luống cuống đến độ, ăn nói gấp gáp, vã mồ hôi, Thư Phàm mỉm cười, tay vỗ nhẹ vào mu bàn tay ông Phúc: “Nếu chú đã ăn rồi thì thôi. Cháu không ép chú nữa.”

Ông Phúc thở ra một hơi nhẹ nhõm, nụ cười trên môi ông cứng đờ.

Thư Phàm đưa cho ông Phúc một cốc nước lọc: “Chắc chú cũng đã khát nước rồi. Chú uống nước đi.”

Ông Phúc đón lấy cốc nước trên tay Thư Phàm, Thư Phàm mỉm cười, gãi mũi nhìn ông Phúc.

Tay ông Phúc đượm mồ hôi, cốc nước không nặng đến mấy gam, nhưng ông lại tưởng mình đang cầm một cái búa tạ nặng hơn 10 kí.

“Kìa chú! Sao chú không uống nước đi, hay là chú không khát?” Thư Phàm dò hỏi, tay định lấy lại cốc nước trên tay ông quản gia.

Ông Phúc sực tỉnh, lấy lại tinh thần, để miệng cốc nước trên môi, rồi uống ực một hơi hết tất cả số nước trong ly.

Thư Phàm mỉm cười, nheo mắt nhìn ông Phúc, tay liên tục xoa cằm và gãi mũi.

“…” Ông quản gia khó hiểu nhìn Thư Phàm, không hiểu vì lý do gì Thư Phàm không chịu ăn sáng đi, mà cứ nhìn mình mãi.

Tiếng tích tắc phát ra từ chuông đồng hồ chỉ đúng con số năm, ông Phúc thần trí mơ màng, mí mắt nặng trĩu, cơn buồn ngủ kéo đến như thác lũ: “Cô…” Ông chỉ kịp kêu lên một tiếng, tay chỉ vào mặt Thư Phàm, lảo đảo lùi ra sau mấy bước.

Thư Phàm cười cười, ngồi trên ghế quan sát quá trình ông Phúc bị ngấm thuốc mê.

“Phịch!” Ông Phúc ngã ngửa lên giường, đầu ngoẹo sang một bên. “Khò! Khò!” Tiếng gáy vang lên, ông Phúc chìm sâu vào trong giấc ngủ.

Thư Phàm đứng dậy, thận trọng bước lại gần giường. Sau khi xác minh được là ông Phúc đã ngủ say như chết, lúc này tâm trạng căng thẳng của Thư Phàm mới từ từ thả lỏng.

Chỉnh lại tư thế cho ông Phúc nằm ngay ngắn trên giường, kéo chăn đắp ngang người ông Phúc, Thư Phàm mỉm cười, nói: “Cháu xin lỗi khi phải dùng cách lén lút này. Nhưng không còn cách nào khác, cháu không thể bị nhốt ở đây cả đời được. Mong chú thông cảm cho cháu.”

Không
« 70 71 72 73 74 75 76 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 75 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 75
Bài Ngẫu nhiên
- Bài hát tình yêu tình cảm hay nhất hiên nay: Quên một người - Ngô Kiến Huy - Tải về nghe ngay và luôn - cập nhật
- Chùm ảnh hài vô đối không nhịn được cười
- Bài hát tiếng anh Pretty Boy - M2M hay, nhẹ nhàng
- Game ola H1N1 crack mua vật phẩm
- Ghi âm: Gọi điện thoại ép yêu rất chai mặt, anh em xem cách của thằng này mà tham khảo! hehe!
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 75 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved