Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 77

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 77

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 167249 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 77


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 77

ta, một tay bấu chặt lấy sợi dây. Những đoạn dây vải nằm gọn trên nền gạch, dưới sức nặng của hai người, đã nhanh chóng rơi xuống. Người Thư Phàm bị va đập liên tiếp vào thành tường, tạo nên nhưng âm thanh khô khốc, nghe thật rùng rợn. Hai người treo leo giữa khoảng không, như hai nghệ sĩ xiếc đang đu dây.

“Phựt!” Nút buộc trên chấn song sắt bị đứt, Thư Phàm và người đàn ông lạ mặt rơi xuống nước biển.

“Ầm!” Mặt nước tung tóe bọt, người đàn ông lạ mặt rơi xuống trước, sau đó đến lượt Thư Phàm.

Thư Phàm thấy cơ thể mình chìm sâu xuống, nước tràn vào tai, vào mũi, mắt nhắm tịt, chân tay khua loạn xạ.

Trọng lực nước đè lên cơ thể, Thư Phàm chìm dần xuống, người lơ mơ chỉ quẫy đạp lung tung được một chút, sau đó để mặc cho nước biển nhấn chìm mình.

Nửa mơ nửa tỉnh, Thư Phàm nhìn thấy có một bóng đen đang bơi về phía mình. Người đó ôm lấy ngang eo Thư Phàm, quẫy đạp đưa Thư Phàm trồi lên mặt nước.

“Khụ! Khụ!” Thư Phàm bị sặc nước, liên tục ho khan.

Đặt Thư Phàm nằm lên cát, người đàn ông lạ mặt mệt mỏi thở hổn hển, quần áo, đầu tóc đều ướt sũng nước biển.

Thư Phàm uống nhiều nước, nằm li bì trên cát không nhúc nhích.

“Này! Này!” Người đàn ông lạ mặt lay nhẹ người Thư Phàm, miệng liên tục gọi nhỏ.

“Này! Này…” Người đàn ông lạ mặt tiếp tục gọi, lay vai Thư Phàm.

Thư Phàm loáng thoáng nghe được giọng nói của anh ta, nhưng không làm sao mở mắt ra để nhìn, và lên tiếng trả lời.

Biết Thư Phàm đã uống no nước, người đàn ông lạ mặt ấn tay vào ngực Thư Phàm, tiến hành hô hấp nhân tạo cứu người. Khi môi anh ta chạm vào môi Thư Phàm, Thư Phàm có một cảm giác rất kì lạ, cảm nhận được có một thứ gì đó nóng nóng, mềm mềm đang không ngừng chạm vào môi mình.

Tò mò và hiếu kì muốn xem thứ đó là gì, hơn nữa nhờ anh ta tiến hành hô hấp nhân tạo, không còn ghẹt thở nữa, Thư Phàm mở mắt ra nhìn, đúng vào lúc anh ta nhắm mắt, đang chạm vào môi mình.

Thư Phàm sửng sốt, trợn tròn mắt nhìn, tròng mắt vì thế cũng sắp rớt ra ngoài. Thật…thật không thể tin được! Chuyện gì đang xảy ra thế này, tại sao anh ta lại hôn mình?

Người đàn ông lạ mặt phát hiện Thư Phàm đã tỉnh, anh ta lạnh lùng hỏi: “Cô thấy trong người thế nào?”

Thư Phàm đông cứng cả người, ngơ ngác không trả lời anh ta.

Người đàn ông lạ mặt cau mày: “Từ lần sau, tôi hy vọng cô không gây ra những chuyện hết sức điên rồ và ngu ngốc này nữa. Nếu không, cô đừng trách tôi không biết cách đối đãi với khách của mình.”

“A…a…a…!” Thư Phàm bật ra một tiếng kêu chói tai. Ngồi bật dậy như lò so, chỉ tay vào mặt anh ta, Thư Phàm lắp bắp: “Anh…anh…sao…sao…” Ý của Thư Phàm là muốn hỏi tại sao anh ta dám hôn mình, nhưng vì cuống quýt, quá kinh hãi và xấu hổ thành ra không nói nổi nên lời.

Người đàn ông lạ mặt nhếch mép, bình thản nhìn Thư Phàm.

Thư Phàm nghiến răng, vỗ vỗ ngực, hít một hơi thật sâu, tiếng gằn rít ra từ hàm răng nghiến chặt: “Tại, sao, anh, dám, lợi, dụng, tôi, hả?”

“…” Người đàn ông lạ mặt không trả lời, anh ta chỉ nhìn Thư Phàm chằm chằm.

Thư Phàm tức đến giậm chân, mặt đỏ bừng vì cáu và vì ngượng: “Còn không mau xin lỗi người ta một tiếng và bồi thường đi?”

Khóe môi người đàn ông lạ mặt cong lên, một nụ cười khẽ nở trên môi.

Thư Phàm há hốc mồm, kinh ngạc đến mức không khép nổi miệng.

“A…a..a..! Con chết mất! Con chết mất! Con vừa nhìn thấy gì thế này hả trời?” Thư Phàm ôm lấy đầu, hết lắc ngược lại lắc xuôi, lắc đến nỗi chóng cả mặt, lắc để văng hết những ý nghĩ không hay ra khỏi đầu.

Người đàn ông lạ mặt phì buồn cười, khoe hai lúm đồng tiền xinh đẹp và duyên dáng trên má.

“A…a…a…” Thư Phàm kêu thảm thiết, lòng không ngừng gào thét. Nụ cười của anh ta, so với hoa còn đẹp hơn, so với thái dương còn chói lọi hơn. Một người phàm trần như Thư Phàm, làm sao có thể chống đỡ nổi sức hút.

Trên mặt biển gần bờ, chiếc túi xách màu trắng của Thư Phàm đang trôi dập dềnh dập dềnh, con chim hải âu thò chiếc đầu nho nhỏ, đang kêu “gừ gừ gừ gừ”.

***

Do Thư Phàm dám hạ thuốc mê ông Phúc, và tìm cách bỏ trốn, suýt nguy hiểm đến tính mạng của chính mình và người ông lạ mặt, Thư Phàm đã bị người đàn ông lạ mặt sai ông Phúc chuyển Thư Phàm sang một căn phòng khác. Căn phòng này tuy có cửa sổ, nhưng có song sắt, từ trong phòng, tuy Thư Phàm có thể nhìn ra khung cảnh bên ngoài, nhưng tuyệt đối không còn có thể dùng ban công để bỏ trốn giống như trước nữa.

Thư Phàm mặc dù căm hận người đàn ông lạ mắt thấu xương, nhưng không thể làm gì được anh ta. Thư Phàm đang là tù nhân, anh ta là chủ, anh ta có quyền làm gì cũng được, thậm chí ngay cả tính mạng của mình, Thư Phàm cũng không thể giữ được, nếu anh ta có ý định giết người trong đầu.

Thư Phàm ôm con chim hải âu, nửa ngồi nửa nằm trên chiếc giường rộng lớn, dài gần hai mét, được rả
i nệm, chăn màn đều mang một màu trắng.

Ngẩn ngơ nhìn ra cửa sổ, khuôn mặt trầm buồn, Thư Phàm đang nghĩ về những kỉ niệm trước đây. Thư Phàm thấy nhớ em gái, nhớ Hoàng Tuấn Kiệt, lo lắng cho sự an nguy của hắn, tự hỏi lòng rằng hiện giờ hắn đang ở đâu, hắn có nhớ đến mình và đang đi tìm mình không? Thư Phàm không biết tình cảm mà mình dành cho hắn là gì, nhưng một chữ “thích” lúc nào cũng hiện lên trong đầu.

Hoàng Tuấn Kiệt là người đàn ông đầu tiên, Thư Phàm tiếp xúc lâu nhất, hai người chẳng những sống chung, còn ngủ cùng giường. Sờ lên môi mình, Thư Phàm bần thần nở một nụ cười. Cảm giác ấm nóng mà nụ hôn mang lại vẫn còn vương vấn trên môi. Nụ hôn của Hoàng Tuấn Kiệt đã thiêu đốt hết tất cả các giác quan trong cơ thể Thư Phàm.

Cảm giác thích một người là như vậy sao?

Thư Phàm mỉm cười, nụ cười thật tươi. Nụ cười mang theo sức sống của tuổi trẻ, mang theo khát vọng muốn vùng vẫy, muốn bay nhảy, muốn thoát khỏi nhà tù này. Thư Phàm không muốn biến thành một tù nhân bé nhỏ của bất cứ ai.

Dù người giam cầm có là Hoàng Tuấn Kiệt hay là người đàn ông lạ mặt kia cũng thế. Thư Phàm là một cô gái yêu thích tự do, yêu thích độc lập, làm sao có thể để cho người khác kiểm soát cuộc đời mình.

Con chim hải âu nằm trong lòng bàn tay Thư Phàm, miệng kêu “gừ gừ”, đôi mắt đen láy lim dim, gật gà gật gù, đang hưởng thụ cảm giác được Thư Phàm vuốt ve và cưng chiều.

“Hắt xì!” Thư Phàm nhoay nhoay mũi, tay đặt nhẹ lên trán, miệng ai oán kêu lên một tiếng: “Không phải xui xẻo như vậy chứ? Chỉ mới ngâm nước biển có một lúc, mà đã bị dính cảm cúm rồi sao?”

“Hắt xì! Hắt xì!” Lần này ngay cả nước mũi của Thư Phàm cũng bắn ra, Thư Phàm bực bội vỗ vỗ trán, miệng lầm rầm: “Trời ạ! Vẫn chưa thoát ra khỏi đây, sao có thể ốm vào lúc này? Mày thật yếu đuối quá đi!” Hơn ba năm nay, Thư Phàm không mấy khi ốm, mỗi lần cũng chỉ nhức đầu sổ mũi, qua vài hôm là khỏi. Thư Phàm tin lần này mình cũng chỉ bị như vậy thôi.

Người đàn ông lạ mặt, ngồi trong phòng riêng, mắt nhìn chăm chú vào màn hình máy vi tính. Ông Phúc đứng hầu bên cạnh, xảy ra chuyện vừa rồi, ông thấy hổ thẹn với người đàn ông lạ mặt. Nếu không phải do Thư Phàm và người đàn ông lạ mặt, phúc lớn mạng lớn, thì có lẽ cả hai đã bỏ mình xuống dưới đáy biển rồi.

“Trong nhà còn thuốc không? Mang cho cô ấy uống đi.” Người đàn ông lạ mặt không liếc mắt nhìn ông Phúc, lạnh lùng ra lệnh.

“Vâng, thưa ông chủ.” Ông Phúc vội vội vàng vàng làm theo mệnh lệnh của người đàn ông lạ mặt. Tuy rằng ông chủ không cao giọng trách mắng mình, nhưng ông Phúc hiểu ông chủ đang rất tức giận. Để tránh ông chủ thất vọng về mình thêm, ông Phúc cố gắng không gây ra bất cứ sai lầm nào nữa.

Lục tìm hộp thuốc trên kệ tủ, Ông Phúc rảo bước trên hành lang dài hun hút.

“Loạch xoạch” Tiếng khóa tra vào ổ, “Cạch!” Cánh cửa được hé mở ra một bên.

Thư Phàm đang thả hồn ra cửa sổ, không nghe thấy âm thanh mơ cửa, cũng không chú ý có người đi vào phòng.

“Cô Thư Phàm!” Ông Phúc khẽ giọng gọi. Mặc dù Thư Phàm đã hạ thuốc mê với mình, nhưng ông Phúc không hề trách Thư Phàm, mà ngược lại ông thấy Thư Phàm là một cô gái rất thông minh và táo tợn. Bình thường một cô gái bị bắt nhốt, không ai có thể nghĩ ra được cách thoát thân giống như Thư Phàm, hơn nữa còn dám tự dùng dây vải, trèo từ ban công xuống vực sâu phía dưới. Là một người đàn ông, ông cũng không dám mạo hiểm, liều mình giống như Thư Phàm.

“Cô Thư Phàm!” Ông Phúc cẩn thận gọi lại lần thứ hai, Thư Phàm vẫn mải phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ.

Con chim hải âu chằm chằm nhìn ông Phúc, miệng nó kêu “gừ gừ”, Thư Phàm cúi đầu nhìn con chim bồ câu, tay vuốt nhẹ chiếc đầu nho nhỏ của nó: “Sao thế?”

“Cô Thư Phàm!” Ông Phúc cười khổ, ông không hiểu mình vô duyên, hay là mình không thể so sánh được bằng con chim bồ câu nằm trong lòng bàn tay Thư Phàm.

“A…!” Thư Phàm giật mình ngẩng mặt nhìn ông Phúc. Bắt gặp ánh mắt ông Phúc đang nhìn mình bằng đôi mắt bất đắc dĩ, Thư Phàm cười cười, nheo mắt, hỏi: “Có chuyện gì không chú?”

Ông Phúc chìa hộp thuốc trước mặt Thư Phàm: “Ông chủ bảo tôi mang thuốc cho cô. Hình như cô bị cảm cúm rồi.”

Thư Phàm vuốt vuốt mũi, liếc mắt nhìn hộp thuốc trên tay ông Phúc: “Là anh ta bảo chú mang hộp thuốc này cho cháu?” Thư Phàm nghi hoặc hỏi, không tin anh ta lại tốt bụng như thế.

“Đúng. Ông chủ bảo tôi mang hộp thuốc này cho cô.”
« 77 78 79 80 81 82 83 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 77 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 77
Bài Ngẫu nhiên
- Video 3gp Beat karaoke: Mơ một hạnh phúc - Hiền Thục cho điện thoại
- Truyện về hai cha con nghèo rất cảm động và ý nghĩa trong cuộc đời chúng ta
- Video beat karaoke mp4, 3gp Cho em - Wanbi Tuấn Anh cho điện thoại
- Tâm sự tỏ tình rất vui và rất hay
- Xa nhau từ đây - Hồ Vinh Khoa - bài hát tình yêu hay
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 77 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved