Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 79

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 79

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 167025 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 79


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 79

càng sớm càng tốt. Bên kia, Đào Tuyết Viên, ngầm bí mật cử người đi trước Vũ Gia Minh một bước.

Mấy nhân viên canh gác ở cổng vào buổi chiều nhà họ Đào tổ chức tiệc, tuy rằng có nhìn thấy Tú Linh chạy ra cổng trong trạng thái kích động và hoảng loạn, nhưng dưới sự uy hiếp của Đào Tuyết Viên, họ đều trả lời mấy nhân viên do Vũ Gia Minh cử tới điều tra là không nhìn thấy.

Tú Linh bị tai nạn, Đào Tuyết Viên cũng biết. Tú Linh bị mất trí nhớ, cô ta cũng đã sớm nhận được tin. Thậm chí ngay cả người đã vô tình tông vào Tú Linh là ai, cô ta cũng biết. Chỉ có điều, cô ta không hé răng nói cho Vũ Gia Minh biết, dù chỉ là một từ. Tú Linh bị thương nặng ở đầu, dẫn đến mất trí nhớ, thật hợp với ý của cô ta.

Vũ Gia Minh giờ có ba đầu, sáu tay cũng không dễ dàng gì tìm ra được Tú Linh. Một người đàn bà khi đã ghen, hơn nữa lại có tâm kế, những việc mà cô ta làm, một người bình thường tuyệt không thể tưởng tượng nổi.

Tú Linh chỉ là một cô gái ngây thơ đơn thuần, làm sao có thể đấu với cô ta. Cô ta không hại Tú Linh thân bại danh liệt và mất mạng, đã là may lắm rồi.

Chiều nay, chủ tịch Đào cho mời bố mẹ Vũ Gia Minh và hắn đến dùng cơm. Vũ Gia Minh không muốn đi, nhưng sau khi suy nghĩ kĩ lại, hắn lại đi. Thân thế của Vũ Gia Minh không giống như những đứa trẻ khác, hắn không phải là con ruột của mẹ cả, hắn là con của mẹ kế, mẹ hắn là một cô gái làng chơi. Để có thể đạt được vị trí như ngày hôm nay, hắn đã phải trải qua trăm cay nghìn đắng.

Tuy rằng, hắn không muốn lấy Đào Tuyết Viên, không thích bị người khác sắp xếp cuộc đời mình, nhưng một khi đã sống ở trên đời, hơn nữa muốn có được thành công, và leo lên đỉnh vinh quang, người ta bắt buộc phải học được hai chữ: “nhẫn nhịn”. Có thể bây giờ hắn vẫn chưa tìm ra cách, nhưng nhất định trong nay mai, hắn sẽ lật ngược lại được bàn cờ.



Ba ngày nay, bệnh cảm cúm của Thư Phàm không giảm một chút nào, ngược lại còn nặng thêm. Thư Phàm nằm li bì trên giường, hết sốt nóng lại sốt lạnh, đầu đau như búa bổ, cơ thể mệt mỏi rã rời.

Thư Phàm oán hận, nghiến răng kêu kèn kẹt. Thư Phàm hận người đàn ông lạ mặt bắt nhốt mình ở đây, hận hắn bạo ngược, không hiểu lý lẽ. Nếu không phải tại hắn vô cớ bắt người, giờ này có lẽ Thư Phàm cùng Hoàng Tuấn Kiệt đã tìm được Tú Linh, và cả ba đã trở về Việt nam rồi.

Càng nghĩ Thư Phàm càng hận, càng căm tức người đàn ông lạ mặt. Quá nóng, Thư Phàm đạp chăn bông sang một bên, miệng rên rỉ thành tiếng: “Nóng quá! Khát nước quá!”

Trời chập choạng tối, ánh nắng màu vàng vọt phản chiếu vào phòng, Thư Phàm mắt mờ mịt, mông lung nhìn ra ngoài cửa sổ. Nước mắt vì tủi thân đã lăn dài xuống má. Thư Phàm nhớ quê hương, nhớ bố mẹ, nhớ em gái, nhớ bạn bè và công việc quá.

“Hoàng Tuấn Kiệt! Tôi ghét anh!” Thư Phàm hấp hấp mũi, sụt sịt, tủi thân vừa lau nước mắt, vừa nghiến răng mắng Hoàng Tuấn Kiệt.

“Nếu có mặt Hoàng Tuấn Kiệt ở đây, mình sẽ xông lên vừa đấm vừa đá hắn, sau khi đánh đã tay, xả hết hờn giận tích tụ mấy ngày vừa qua ra khỏi cơ thể, mình sẽ ôm chặt lấy hắn, dụi đầu vào ngực hắn, làm nũng, bắt hắn phải bồi thường.” Thư Phàm nghĩ đến sắc mặt biến hồng.

“A..a…a…! Con đang nghĩ gì thế này hả trời?” Thư Phàm ngửa cổ, tay vò đầu, miệng gào thét.

Người đàn ông lạ mặt đã đứng dựa người vào cửa được một lúc. Mọi biến hóa nhỏ nhất trên khuôn mặt Thư Phàm, và những câu nói không đầu không đuôi của Thư Phàm đều lọt vào đáy mắt và lỗ tai của anh ta.

Con chim hải âu đang lim dim mắt, miệng thỉnh thoảng kêu “gừ gừ”, đột nhiên vỗ cánh, miệng liên tục kêu “gừ gừ gừ gừ”, như phát hiện địch nhân sắp sửa tấn công mình.

Thư Phàm giật mình, quay lại về phía sau. Phát hiện người đàn ông lạ mặt đã đứng ở sau lưng mình từ khi nào, Thư Phàm giật nảy người, la lên thất thanh: “A…a…a…! Có quỷ a!”

Âm thanh tê rống của Thư Phàm, gần như chọc thủng màng nhĩ của người đàn ông lạ mặt. Anh ta bất giác cau mày, nhướng mi nhìn Thư Phàm.

Đứng bật dậy như lò xo, nhảy từ trên giường xuống đất, Thư Phàm hùng hổ rảo bước lại gần người đàn ông lạ mặt, tai siết thành hình nắm đấm, môi mím chặt, trong mắt hai ngọn lửa bốc cao ngùn ngụn.

Đứng cách một khoảng không quá gần cũng không quá xa, Thư Phàm chỉ tay vào mũi anh ta, miệng quát to: “Tên xấu xa kia! Bao giờ thì anh mới chịu thả tôi ra hả?” Vừa dứt lời, tiếng “Hắt xì!” vang lên, đã giảm đi uy thế hùng hổ của Thư Phàm.

Thò vào trong túi quần lấy khăn giấy, Thư Phàm xì mũi, mắt phiếm hồng.

“Cô bị sốt, lên giường nghỉ ngơi đi.” Người đàn ông lạ mặt chăm chú nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì sốt của Thư Phàm.

“Không cần phải đóng kịch, giả vờ tốt bụng với tôi.” Thư Phàm bĩu môi: “Anh đừng tưởng vì thế, tôi sẽ bỏ qua cho anh. Hừ! Món nợ này nhất định tôi sẽ tính gấp đôi, không, gấp mười lần với anh. Dám giam giữ tôi ở đây hả?” Tiếp theo những âm thanh: “Hắt xì! Hắt xì!” liên tục vang lên, chưa hết còn kèm theo âm thanh ho khan. Thư Phàm thấy đầu óc choáng váng, trời đất quay cuống, cơn buồn nôn và chóng mặt đột ngột kéo đến khiến Thư Phàm loạng choạng suýt ngã.

Người đàn ông lạ mặt không nghĩ nhiều, anh ta vội đỡ lấy Thư Phàm, bế Thư Phàm, đặt nằm trên giường.

Thư Phàm vừa xấu hổ vừa tức giận, dùng võ cẩu cắn phập vào cánh tay anh ta. Nhai a nhai a, cách Thư Phàm cắn anh ta cũng chẳng khác một chú chó con đang gặm xương bao nhiêu.

Người đàn ông lạ mặt khẽ nhíu mày. Tuy rằng Thư Phàm cắn gần chảy máu, nhưng anh ta không kêu lên một tiếng, mà mặc Thư Phàm cắn đến lúc nào muốn buông ra thì buông.

“Choeng!” Tiếng chiếc mân bạc rơi xuống sàn nhà, tạo ra âm thanh khô khốc, khiến Thư Phàm và người đàn ông lạ mặt giật mình, đồng thời cùng quay lại nhìn. Thư Phàm lúc này mới ý thức được là mình đã cắn cánh tay người đàn ông lạ mặt kia đến rớm máu, mười dấu răng hằn in sâu trên cánh tay anh ta.

Ông Phúc lúng túng vội cúi xuống nhặt chiếc mâm bạc lên. Nhìn thấy ông chủ cùng ngồi trên giường, hơn nữa cô Thư Phàm còn cắn tay ông chủ như cẩu, khiến ông nhất thời kinh ngạc buông rơi mâm bạc xuống sàn nhà.

Thư Phàm bối rối gãi đầu, lương tâm có một chút cắn rứt. Dù rằng căm ghét người đàn ông lạ mặt này bắt nhốt mình, nhưng cắn bị thương người khác, không phải là việc nên làm.

“Đau không?” Thư Phàm chọc chọc nhẹ vào vết cắn, ấp úng hỏi.

“…” Người đàn ông lạ mặt không trả lời, mắt chăm chú nhìn Thư Phàm, Thư Phàm bị anh ta nhìn đến nổi cả gai ốc.

“Yên tâm! Tôi là một bác sĩ giỏi, tôi sẽ bôi thuốc và băng bó cẩn thận cho an
h. Vết cắn này sẽ nhanh chóng lành lại thôi.” Nói là làm, Thư Phàm mở hộp thuốc, thành thục bôi thuốc và dùng gạc trắng quấn quanh cánh tay anh ta.

Ông Phúc hết nhìn ông chủ lại nhìn Thư Phàm, môi ông mấp máy định nói điều gì đó, nhưng tình cảnh này, ông thấy tốt nhất mình không nên nói gì cả. Cố gắng đi không phát ra tiếng động, nhẹ nhàng khép cửa, ông Phúc rời khỏi phòng, trả lại không gian riêng tư cho hai người.

Băng bó xong, Thư Phàm vỗ nhẹ vào mu bàn tay người đàn ông lạ mặt, nở một nụ cười vô ưu, nói: “Xong rồi! Anh nhớ không được đụng vào nước, nếu không sẽ để lại sẹo.”

Người đàn ông lạ mặt mỉm cười, khoe ra hai lúm đồng tiền xinh đẹp như hoa của mình.

“A…” Thư Phàm đỏ mặt kêu lên, ngồi giật lùi về phía sau, tránh xa anh ta như tránh tà.

Người đàn ông lạ mặt bất giác xa xầm mặt, trừng mắt nhìn Thư Phàm. Anh ta không hài lòng khi Thư Phàm tự dưng tỏ ra xa cách với mình như thế.

“Ách…cái kia…” Thư Phàm cười hì hì, gãi đầu, gãi tai, nói: “Tôi đói bụng! Tôi muốn ăn cơm.”

“Mỹ nam a! Híc! Mình sắp bị nụ cười của anh ta làm cho tuyệt khí bỏ mạng rồi.” Thư Phàm đau khổ nghĩ thầm, khoa trương quẹt nước mắt, vỗ vỗ ngực, than thở: “Hu hu hu! Số con khổ quá!”

Người đàn ông lạ mặt khó hiểu nhìn Thư Phàm. Cô ta không phải bị sốt đến ấm đầu và đói bụng đến điên rồi chứ?

“Tôi đói bụng! Còn không mau đi lấy thức ăn cho tôi đi?” Thư Phàm hung dữ rống to, chưa hết còn rít giọng gầm lên: “Này anh! Tôi bị giam giữ ở đây không có tự do đã oan ức lắm rồi. Anh còn định bỏ đói tù nhân của mình hả?”

Người đàn ông lạ mặt nhíu mày, hai hàng lông mày đang thẳng tắp một đường vì thế gần dính vào nhau, khuôn mặt anh ta xám xịt. Lần đầu tiên trong đời, anh ta bị một cô gái hò sai như một người hầu.

Thư Phàm nước mắt tuôn như mưa, oa oa khóc, nước mắt nước mũi tèm lem, vẫn còn chưa đủ khiến người khác phải trợn mắt há mồm vì không dám tin, Thư Phàm còn dùng vạt áo thun của anh ta để lau nước mắt, và xì cả nước mũi.

Đến lúc Thư Phàm ngồi ăn uống no say, người đàn ông lạ mặt kia mang theo khuôn mặt đen xì vì tức giận, không có chỗ phát tiết, đi tắm rửa.

Đứng ở bên cạnh, hầu hạ Thư Phàm ăn uống, ông Phúc khóe môi co giật liên tục, nheo mắt nhìn Thư Phàm không chớp.

Buổi tối, cơn mưa rả rích, mưa mang theo hơi lạnh thổi từ biển và khu rừng vào căn phòng. Nằm co ro trên giường, rúc trong chăn ấm, Thư Phàm hết sốt nóng lại sốt lạnh. Nước mắt vì đau ốm, vì tủi thân lại lặng lẽ rơi. Nghịch ngợm và chọc ghẹo người khác, chỉ mang lại một chút niềm vui cho Thư Phàm, nhưng khi bóng đêm tràn về, khi không còn ai ở bên cạnh, Thư Phàm lại thấy cô đơn, thấy tủi thân muốn khóc.

Bị nhốt ở đây đã gần một tuần rồi.
« 77 78 79 80 81 82 83 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 79 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 79
Bài Ngẫu nhiên
- Tin gió mùa đông bắc mạnh
- Phần mềm opera mini tiếng Việt java s40 mọi phiên bản
- Game đua xe máy 3D - Moto Racing - giao diện thực tế cực đẹp trên mobile s40 java (nóng)
- Khi anh biết anh sai - Trung Quân - bài hát tình yêu hay - bài học cho sự giả dối trong tình yêu
- Bắt đầu hay kết thúc - HieuBon_4fmdn - Bài rap buồn rơi nước mắt khi tình yêu đổ vỡ
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 79 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved