Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 80

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 80

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 167244 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 80


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 80

Không thể đi đâu, không thể làm việc gì khác ngoài đi quanh quẩn trong căn phòng, hơn nữa còn bị sốt liên miên, đầu óc có chút mơ hồ và nặng nề, Thư Phàm thấy thế giới xung quanh mình đang sụp đổ theo từng ngày, hy vọng vào sự giải thoát khỏi giam cầm cũng sớm bị bào mòn.

Nằm úp xấp mặt xuống gối, hai tay siết thành nắm đấm, đập mạnh xuống tấm nệm màu trắng, Thư Phàm vừa khóc vừa xả giận ra những cú đấm liên tiếp xuống giường. Thư Phàm oán hận Hoàng Tuấn Kiệt, trách hắn không sớm tìm ra mình, trách hắn vô trách nhiệm bỏ rơi mình ở sân bay, trách hắn vô năng không thể bảo vệ được một cô gái. Quẹt nước mắt, tiếng nức nở thoát ra từ cổ họng, sống mũi cay cay, Thư Phàm khóc đến sưng đỏ cả mắt.

Màn đêm buông xuống, bóng tối lan tràn khắp căn phòng, mưa rơi rả rích. Thư Phàm có thể nghe thấy tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái nhà, tiếng mưa rơi lách tách trên lá cây và tiếng lõng tõng trên những vũng nước.

Mưa! Không biết mưa đã rơi bao lâu. Khi Thư Phàm tỉnh dậy, đã nghe thấy tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ rồi. Con chim hải âu nằm trong ổ chân, hé chiếc đầu nho nhỏ, miệng thỉnh thoảng kêu “gừ gừ”, nhờ có nó, Thư Phàm thấy bớt cô đơn, và buồn tẻ.

Ôm con chim hải âu vào lòng, kê mấy cái gối dưới lưng, mắt hướng nhìn ra ngoài cửa sổ, Thư Phàm rơi vào trầm tư. Đã lâu lắm rồi, kể từ lúc bắt đầu nhận ra niềm đam của mình đối với y học, Thư Phàm không còn thời gian rãnh rỗi để suy ngẫm về cuộc đời mình. Tối nay ngồi trên giường, trong một tòa lâu đài xa lạ, Thư Phàm bỗng thấy mọi thứ trở nên thật trống rỗng và vô hồn. Dòng suy nghĩ đưa Thư Phàm trở về quá khứ mấy chục năm về trước, Thư Phàm tin rằng nơi đây đã từng xảy ra rất nhiều biến cố, có rất nhiều đã chết vì giữ tòa lâu đài này. Bỗng nhiên, Thư Phàm thấy sợ, biết đâu ngay trong chính căn phòng này là mồ chôn của biết bao nhiêu con người thì sao.

Đột nhiên, trên bầu trời xẹt ngang qua một tiếng sét, ánh sáng chói lòa như xé toạc chân mây. Thư Phàm giật bắn người, buông rơi con chim hải âu, bịt chặt hai tai, mắt nhắm nghiền, miệng hét lên một tiếng thất thanh: “A…a…a…!”

Đèn điện trong phòng phụt tắt, cánh cửa sổ va đập mạnh vào bờ tường, từng âm thanh: “Phành! Phành!”, “Đoàng! Đoàng!” đập vào lỗ tai Thư Phàm, như những nhát búa. Thư Phàm co rúm cả người, run rẩy như cầy xấy, mặt tái mét vì sợ.

Ngoài cửa sổ xuất hiện một khuôn mặt dữ tợn, đôi mắt đen ngòm giống như một lỗ xoáy không lồ muốn nuốt hết tất cả mọi thứ vào bụng, hàm răng nhọn hoắc sáng bóng chìa ra, cánh tay vươn vào trong phòng như muốn chụp lấy Thư Phàm.

Tiếng hét thảm thiết của Thư Phàm liên tục vang lên, Thư Phàm hét đến khản cả khổ họng, người lắc lư muốn ngất xỉu. Quá kinh hoàng, mắt Thư Phàm trợn trừng nhìn hình bóng người đàn ông khổng lồ nhấp nhô ngoài cửa sổ. Đây là người hay là ma? Không! Đây không thể là người! Một người bình thường làm sao có thể tự treo mình ngoài cửa sổ, hơn nữa người đàn ông này còn bay qua bay lại, trông vô định như đã đạt được cảnh giới không có trọng lực.

“Cạch!” Cánh cửa được mở rộng ra một bên, tiếng giày lẹt quẹt khua trên nền gạch, ánh nếp vàng vọt chập chờn phản chiếu trong căn phòng.

“Cô Thư Phàm! Cô Thư Phàm!” Tiếng ông Phúc lọt vào tai Thư Phàm. Từ trong hỗn độn và mơ hồ, Thư Phàm kinh hoàng quay lại nhìn về phía sau.

Khuôn mặt ông Phúc được ánh nến chiếu rọi. Vào lúc Thư Phàm nhìn được nửa khuôn mặt ông Phúc trong ánh nến, Thư Phàm giật mình hoảng sợ, lấy tay chỉ, miệng lắp bắp: “Đừng…đừng lại…lại gần tôi…”

“Cô Thư Phàm!” Ông Phúc thương hại nhìn khuôn mặt tái nhợt, không có sức sống của Thư Phàm. Bị nhốt trong một tòa lâu đài cổ, xa lạ, không quen thuộc với mình, hơn nữa đêm hôm khuya khoắt, không đèn đóm, sấm chớp đùng đùng, thần trí bị sốt đang nửa mơ nửa tỉnh, Thư Phàm làm sao có thể không bị hù cho một trận sợ đến đứng tim.

Ông Phúc thận trọng bước lại gần Thư Phàm, hạ giọng gọi nhỏ: “Cô Thư Phàm! Cô đừng sợ, tôi là chú Phúc đây. Mọi chuyện đã ổn rồi.”

Thư Phàm lặp lại lời nói của ông Phúc, vì quá sợ ngay cả khóc Thư Phàm cũng quên. Một cô gái có tính cách kiên cường đến đâu, khi ốm đau bệnh tật, và khi bị bắt nhốt trong một tòa lâu đài cổ, cũng không thể giữ vững được tinh thần. Sỡ hãi và đa nghi vốn là căn bệnh của con người.

Bàn tay ông Phúc chìa ra, ông thăm dò biểu hiện trên khuôn mặt Thư Phàm, ông không dám động chạm vào Thư Phàm, ông sợ Thư Phàm sẽ hét ầm lên và bỏ chạy.

Bên ngoài cửa sổ, hình ảnh chơi vơi và phiêu diêu vô định của người đàn ông lạ mặt đã biến mất, Thư Phàm trừng trừng nhìn không chớp mắt. Dụi mắt mấy lần, sau khi xác định được rằng người đàn ông kia không còn tồn tại, Thư Phàm vỗ nhẹ vào ngực, trút ra một hơi thật dài.

“Cô Thư Phàm! Cô thấy trong người thế nào?” Ông Phúc hỏi, mắt chăm chú nhìn khuôn mặt tái mét vì hoảng sợ của Thư Phàm.

Môi Thư Phàm run run, tròng mắt tản mạn, thất thần hệt một kẻ mất trí, miệng lầm rầm: “Ở…ở đây có..có ma…”

“Cô muốn nói gì?” Ông Phúc vểnh tai, cố gắng lắng tai nghe. Ông muốn biết Thư Phàm đã trông thấy thứ gì, mà có vẻ sợ hãi như thế.

“Ở…ở đây có ma.” Thư Phàm thì thào lặp lại, mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời bam đêm, sấm chớp, không có trăng sao, chỉ có những đám mây đen kịt, mang theo hơi nước và tia lửa điện.

“Đùng! Đoàng! Xẹt!” Ba âm thanh vang lên liên tiếp, đã phá tan đi sự yên tĩnh của đêm đen. Bầu trời liên tiếp tạo nên những vết nứt dài, ánh sáng cực đại như muốn hỏa thiêu tất cả mọi thứ dưới nhân gian. Ông Trời đang nổi giận, đang muốn con người nhận lấy hậu quả do mình đã gây ra.

Thư Phàm mơ màng nhìn, nhìn không chớp mắt, nhìn đến ngây ngẩn cả người. Ông Phúc có cảm giác linh hồn Thư Phàm đã bị người vô hình ngoài cửa sổ bắt mất.

Từ từ, hơi lạnh ngấm sâu vào cơ thể, trạng thái tinh thần hoảng loạn, đã bòn rút đi sức chịu đựng cuối cùng trong cơ thể Thư Phàm. Thư Phàm nằm lăn đùng ra giường, chân tay buông thõng, lạnh ngắt.

Ông Phúc hoảng sợ, ba chân bốn cẳng phi lại gần Thư Phàm, tay ông run run đặt lên trán Thư Phàm, miệng kinh hoàng gọi to: “Cô Thư Phàm! Cô Thư Phàm!”

“…” Thư Phàm mắt trợn trừng nhìn lên trần nhà, không có phản ứng trước hành động lay gọi của ông Phúc. Mí mắt nặng dần, đầu Thư Phàm rất đau, bao nhiêu ý nghĩ không ngừng xâu xé lẫn nhau, Thư Phàm thấy bức bối quá, thấy cơ thể mình thật lạnh, giống như đang bị giam giữ trong một hầm băng, quanh năm không có ánh nắng của mặt trời. Lạnh quá! Cái lạnh đang ngấm đến tận xương tủy.

“Tình hình của cô ấy thế nào rồi?” Từ trong bóng tối, một người đàn ông cao gần 1m8, mặc toàn đồ đen, bước ra. Ánh sáng tỏa ra từ cây nến trên bàn không đủ chiếu sáng cả thân thể to lớn của anh ta.

“Ông…ông chủ…” Ông Phúc run giọng: “Cô Thư Phàm sợ quá đã ngất đi rồi. Nhiệt độ trong cơ thể của cô ấy rất lạnh.”

Người đàn ông lạ mắt rảo bước lại gần Thư Phàm, bước chân của anh ta rất dài, đôi mắt đen sâu tựa bóng đêm vừa xẹt ra hai tia sáng rực như ngọn đuốc nhỏ trong đêm đông, rồi nhanh chóng biến mất.

Ngồi xuống mép giường, bàn tay nam tính với những ngón tay mảnh khảnh, thon dài chạm nhẹ vào gò mà mịn màng vì lạnh đã chuyển sang tái nhợt của Thư Phàm.

“Mang thêm chăn cho cô ấy đắp, cầm theo cả hộp thuốc trong tủ nữa.” Kéo chăn đắp kín người Thư Phàm, người đàn ông lạ mặt lạnh lùng ra lệnh.

“Vâng, thưa ông chủ.” Ông Phúc cầm theo cây nến, xoay người, gấp gáp đi ra
khỏi phòng.

Thư Phàm nằm im không nhúc nhích. Mặc dù nghe hiểu hai người đàn ông đang nói gì với nhau, nhưng không có cách nào mở mắt ra để nhìn, và không thể mở miệng để nói chuyện. Thư Phàm đang rất bức bối và khó chịu, đang muốn ai đó ôm mình, muốn được sưởi ấm.

Bàn tay anh ta thật ấp ám, sự động chạm của anh ta trên trán khiến cơ thể căng cứng như bị đông thành đá của Thư Phàm thả lỏng dần dần.

Trong bóng tối, đôi mắt người đàn ông lạ mặt thật sáng. Anh ta nhìn Thư Phàm bằng đôi mắt thật lạ, đôi mắt mang theo sự quan tâm, săn sóc và lo lắng. Bàn tay anh ta lướt nhẹ khắp khuôn mặt Thư Phàm, đến khi chạm vào đôi môi khô khốc vì sốt, ngón tay anh ta run lên nhè nhẹ, hơi lạnh và ẩm ướt của cơn mưa khiến anh ta thấy cũng có một chút lạnh.

Ông Phúc nhanh chóng quay lại phòng, trên tay ôm một chiếc chăn bằng tơ tằm màu xám hảo hạng, dưới cổ tay khệ nệ cầm một hộp thuốc khá nặng. Vì vừa phải ôm chăn, cầm hộp thuốc, vừa phải cầm cây nến cách xa tấm chăn bông để tránh hỏa hoạn, ông Phúc đi khá là chật vật.

Người đàn ông lạ mặt đón lấy chiếc chăn làm bằng tơ tằm trên tay ông Phúc, anh ta nhẹ nhàng phủ lên tấm chăn bông màu trắng phía dưới. Thư Phàm đang bị sốt lạnh, nên cần được sưởi ấm. Cảm giác ấm áp từ hai chiếc chăn mang lại, Thư Phàm không còn thấy rét như ban đầu nữa, đồng thời cảm giác ấm áp do tình người mang lại đang lan tỏa vào tim.

Thư Phàm nghe được tiếng mở khóa loạch xoạch phát ra từ hộp thuốc cứu thương, mùi thuốc đông y hòa lẫn mùi thuốc tây xông vào mũi, khiến mũi Thư Phàm xun lại. Mặc dù là một bác sĩ, nhưng Thư Phàm rất ghét uống thuốc.

“Mang cốc nước lại đây!” Sau khi lấy đủ liều thuốc cần dùng, người đàn ông lạ mặt bảo ông Phúc đứng ở bên cạnh.

Ông Phúc tiến đến chiếc bàn kê giữa nhà, thành thạo rót một ly nước lọc, mang đến cho
« 77 78 79 80 81 82 83 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 80 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 80
Bài Ngẫu nhiên
- Hình động đẹp cây thông noel, hình động cây thông giáng sinh lung linh
- Nhạc no body - Bài nhạc nhảy sôi động đến từ Nhật Bản - bạn sẽ dâng trào cảm hứng khi nghe
- Silent Night - Hoa Tau.mp3 - Một bản nhạc không lời dài và rất nhẹ nhàng, tâm trạng, hay tuyệt
- Bài hát nhạc trẻ mới tháng 1/2013 hay: Yêu một người mới - Anh Thúy
- Tặng bạn một bài nhạc không lời hay nữa: a time for Us - Richard Clayderman
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 80 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved