Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 81

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 81

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 167043 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 81


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 81

người đàn ông lạ mặt.

Đặt cốc nước lọc trên mặt bàn gỗ kê gần đầu giường, vỗ nhẹ vào má Thư Phàm, người đàn ông lạ mặt nhẹ nhàng nói: “Này! Này!”

Thư Phàm nhăn mặt nhíu mày, không thích bị người khác gọi là “Này”. “Hừ! Tên xấu xa và ngu ngốc này! Người ta có tên, có tuổi đàng hoàng, sao không chịu gọi, cứ này này mãi, ai mà biết anh đang gọi ai.” Thư Phàm bực bội nghĩ thầm, đầu vẫn còn choáng váng vì đau.

“Này! Này!” Âm thanh phiền nhiễu lại vang bên tai. Thư Phàm rất muốn mở mắt, mắng con muỗi đang vo ve bên tai mình một trận, nhưng không có sức lực nên đành chịu.

“Này! Này!” Người đàn ông lạ mặt kiên nhẫn gọi, tay anh ta vẫn vỗ nhẹ vào má Thư Phàm, lực đạo vừa đủ, giống như mát xa, hoàn toàn không gây ra đau đớn cho Thư Phàm.

“Ông chủ! Cô Thư Phàm chắc không tỉnh lại được đâu.” Ông Phúc thở dài, lo lắng nhìn khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt nhằm nghiền của Thư Phàm.

Người đàn ông lạ mặt nhìn số thuốc trong tay trái, lại ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tái nhợt của Thư Phàm. Anh ta biết Thư Phàm hiện giờ không chỉ bị sốt lạnh, ngay cả tinh thần cũng bị ảnh hưởng, nếu không uống thuốc sẽ không thể khỏi được bệnh.

“Ông lui ra đi! Khi nào có việc cần, tôi sẽ gọi ông sau.” Không quay lại nhìn ông Phúc, người đàn ông lạ mặt phân phó.

Ông Phúc nghi hoặc, lén nhìn người đàn ông lạ mặt. Ông vốn định nói điều gì đó, nhưng sợ sẽ khiến ông chủ nổi giận, cuối cùng ông vâng mệnh nói: “Vâng.”

Ông Phúc rút lui trong im lặng, cố gắng đi không gây ra tiếng động.

“Cạch!” Khi cánh cửa phòng được khép lại, người đàn ông lạ mặt quan sát biểu hiện trên khuôn mặt của Thư Phàm.

“Này! Này!” Anh ta tiếp tục gọi. Thư Phàm tức muốn điên lên, rất muốn bật dậy đập cho anh ta một trận. “Đồ điên! Có im đi để cho người ta ngủ không hả?” Tuy nhiên những câu bực bội ấy, Thư Phàm chỉ nói thầm trong đầu mà thôi. Hiện giờ Thư Phàm cũng không biết mình đang tỉnh hay là đang mơ nữa. Có lẽ mình vẫn đang nằm chiêm bao, Thư Phàm nghĩ thầm, cố gắng điều hòa hơi thở, đi vào giấc ngủ sâu.

Bỗng dưng, Thư Phàm thấy một bàn tay vòng dưới gáy. Thư Phàm muốn giãy dụa, nhưng chân tay vô lực, đành nằm im chờ xem người đàn ông lạ mặt này định làm gì mình.

Mặt người đàn ông lạ mặt cúi gần sát mặt Thư Phàm. Thư Phàm có thể ngửi được mùi xà phòng tắm, mùi nước kem cạo dâu, mùi dầu gội đầu và trời ạ, Thư Phàm còn gửi được mùi hương nam tính toát ra từ cơ thể của anh ta. Thoáng chốc, mặt Thư Phàm thay đổi màu liên tục, mí mắt vùng vẫy muốn mở ra, cố áp chế cơn buồn ngủ và mệt mỏi trong người.

Khi thấy miệng mình tự dưng bị người đàn ông lạ mặt thô lỗ bóp thành cái phễu, mùi thuốc tây xộc vào tận mũi, lan tràn xuống cổ họng, tiếp theo dòng nước ấm tràn đầy miệng, Thư Phàm ho sặc sụa, giờ có muốn ngủ an ổn cũng không thể ngủ yên được nữa.

Thư Phàm căm phẫn mở to mắt, vuốt cổ, cố gắng nuốt trôi hết tất cả số thuốc đang mắc trong cổ họng xuống. Người đàn ông lạ mặt giật mình, vẻ mặt bối rối và hoảng hốt, anh ta vội vỗ nhẹ vào lưng Thư Phàm cho thuận khí, giúp Thư Phàm uống nốt số nước trong ly để dễ dàng nuốt trôi thứ thuốc đắng ngòm kia xuống dạ dày.

Ho khan một núc, nước mắt nước mũi cũng chảy ra, mắt nổ đom đóm. Thư Phàm thật muốn hét ầm lên, muốn dùng dao rạch năm, sáu nhát trên khuôn mặt đẹp trai của người đàn ông lạ mặt.

“Cô thấy đỡ hơn chút nào chưa?” Người đàn ông lạ mặt lo lắng hỏi Thư Phàm, đôi mắt đen sâu như bóng đêm của anh ta đang cẩn thận dò xét từng biểu hiện nhỏ nhất trên khuôn mặt Thư Phàm.

“Biến đi! Tôi không muốn nhìn thấy anh!” Thư Phàm tức điên người. Những thứ được gọi là đạo lý, hay tình người gì gì đó, đều bị quăng sang một bên, lúc này Thư Phàm chỉ muốn đánh người, muốn la hét cho hả giận.

“Cô nghỉ ngơi đi! Ban đêm có chút lạnh, cô nhớ đừng đạp bỏ chăn.” Người đàn ông lạ mặt không trách mắng Thư Phàm, anh ta nhẹ giọng dặn dò.

“Không cần anh phải quan tâm.” Thư Phàm bĩu môi, nằm vật xuống giường, kéo chăn kín đầu.

Người đàn ông lạ mặt nhìn Thư Phàm, anh ta ngồi bất động trên mép giường, nửa muốn bỏ đi nửa lại thấy không nỡ. Dù rằng Thư Phàm chỉ là một cô tù nhân bé nhỏ, nhưng khi ốm đau cũng cần có ai đó ở bên cạnh chăm sóc và chiếu cố.

Ngấm thuốc, chẳng mấy chốc, Thư Phàm chìm vào giấc ngủ sâu. Người đàn ông lạ mặt kéo chăn xuống ngang cổ Thư Phàm, để tránh Thư Phàm có thể bị nghẹt thở. Tay anh ta run run vuốt nhẹ mấy sợi tóc tơ màu đen lòa xòa trước trán của Thư Phàm, ánh mắt anh ta thật sâu, thật thâm thúy, khóe môi anh ta nhếch lên. Trong bóng đêm, nụ cười, cùng khuôn mặt mặt thâm trầm của anh ta, khiến bóng đêm càng thêm dày.

***

Ném tờ báo trên bàn, Hoàng Tuấn Kiệt bực bội cười nhạt: “Vũ Gia Minh chết tiệt! Cuối cùng cậu cùng lòi cái đuôi chuột ra rồi. Tôi tưởng khi cậu mang Tú Linh sang đây, cậu sẽ không chấp nhận lấy Đào Tuyết Viên. Thật không ngờ, cậu vẫn lấy cô ta.” Hoàng Tuấn Kiệt mệt mỏi thở dài, trong đầu lúc nào cũng nhớ và lo lắng về Thư Phàm. Gần một tuần nay rồi, hắn đã phái không biết bao nhiêu người đi điều tra tung tích của Thư Phàm, nhưng vẫn không tìm được một chút manh mối khả quan nào.

Thư Phàm hiện giờ giống như một bóng ma bí ẩn, đã hoàn toàn tan biến vào không khí. Bóng đêm đen quá dày, Hoàng Tuấn Kiệt dù có cố gắng đến đâu cũng không thể tìm được. Vò đầu, bứt tóc, hắn đau khổ nghĩ thầm: “Biết đến bao giờ, biết đến khi nào mình mới tìm được cô ấy đây.” Mang thân là nam nhi, không cho phép hắn khóc lóc kêu than. Nếu có thể hắn cũng muốn khóc giống như những cô gái khác, muốn mang hết tâm sự trong lòng nói cho người thân biết, muốn họ san sẻ và chung vai gánh vác khó khăn với mình.

Hoàng Tuấn Kiệt đã xuất viện được ba hôm nay. Hắn chỉ ngoan ngoãn nghe lời ông Hoàng nằm trong bệnh viện được đúng ba hôm, sau đó hắn kiên quyết phải ra viện bằng được. Hiện giờ dù tình hình sức khỏe của hắn vẫn còn yếu và không còn được linh hoạt như ngày xưa, nhưng để tìm được Thư Phàm và lo giải quyết công việc của công ty, không cho phép bản thân hắn được nghỉ ngơi thêm một ngày nào nữa. Từ trước đến nay, hắn vẫn là một kẻ cuồng công việc, một người không để ý đến sự sống chết của bản thân mình.

Hắn nhớ Thư Phàm, thật sự rất nhớ. Mỗi khi đêm về, ngồi một mình trong căn phòng trống, hắn lại nghĩ về Thư Phàm, nhớ về những kỉ niệm mà cả hai đã cùng trải qua với nhau. Hắn luôn thầm ước, cơ hội ở bên cạnh Thư Phàm sẽ còn kéo dài mãi, kéo dài cho đến khi hắn không còn thở nữa. Thư Phàm là người con gái đầu tiên, hắn thích, hắn có tình cảm và rung động.

Lo nghĩ và nhung nhớ về Thư Phàm nhiều bao nhiêu, càng khiến hắn hận bản thân mình bấy nhiêu. Nếu hắn không gây thù kết oán với nhiều kẻ thù như thế, Thư Phàm sẽ không bị rơi vào vòng nguy hiểm. Là chính hắn hại Thư Phàm. Hắn tự trách mình vô năng, trách mình vô dụng, không thể bảo vệ được người con gái quan trọng trong cuộc đời mình.

Hắn không tin Chúa Trời, cũng không bao giờ cầu nguyện, nhưng kể từ lúc Thư Phàm mất tích, không rõ sống chết, hắn đã một lần ngước mắt nhìn lên bầu trời không có trăng sao, thành tâm thành ý cầu nguyện ông Trời cho hắn có cơ hội lần thứ hai để sửa chữa lại sai lầm của mình.

Nghĩ, hắn nghĩ nhiều đến mức đầu cũng phát đau, thế nhưng đã lâu như vậy rồi, hắn vẫn chưa tìm ra được cách nào khả quan cả. Người bắt cóc Thư Phàm, vẫn chưa có động tĩnh gì. Người bí mật đó không gửi thư yêu cầu hắn phải trả giá bất cứ thứ gì để đổi lấy mạng sống và tự do của Thư Phàm. Hình như người đó giam giữ Thư Phàm chỉ vì người đó muốn hắn sống trong lo âu và sợ hãi nhiều hơn, là muốn lấy một thứ gì đó của hắn.

Hoàng Tuấn Kiệt rất hoang mang và bối rối. Hắn chỉ tìm được manh mối và sơ hở của người bắt cóc Thư Phàm, khi người đó có bất cứ động tĩnh gì, nhưng đằng này người đó lại án binh bất động, chui rúc sâu trong hang ổ của mình.

“Rầm!” Hoàng Tuấn Kiệt tức giận đập mạnh nắm đấm xuống bàn. Chiếc bàn kính vì thế rung rung, sắp đổ gãy.

“Đáng chết! Không biết kẻ nào đã bắt cóc Thư Phàm? Tại sao kẻ đó không có bất cứ động tĩnh nào, cũng không gửi bất cứ thông điệp gì cho mình?” Hoàng Tuấn Kiệt liên tiếp đấm hai phát thật mạnh xuống mặt bàn kính. Cách đấm của hắn, như thể nếu chiếc bàn kính chưa vỡ vụn hay tay hắn chưa bị đau đến không thể đấm được nữa, thì hắn sẽ không chịu dừng lại.

Vuốt mặt, luồn tay và
o tóc, Hoàng Tuấn Kiệt loạng choạng đứng lên, bước đến gần tấm kính đang phản chiếu ánh mặt trời, trên lầu sáu của tòa cao ốc, phóng tầm mắt ra bên ngoài, Hoàng Tuấn Kiệt rơi vào trầm tư. Đôi mắt hắn rất buồn, rất cô đơn, trái tim hắn ân ẩn đau. Nỗi nhớ Thư Phàm đang cào xé trong lòng hắn. Vừa lo vừa nhớ Thư Phàm, khiến hắn không thể chợp mắt ngủ được, cũng không nghĩ được bất cứ việc gì khác.

Trước kia hắn không hiểu yêu một cô gái sẽ có cảm giác gì, nhưng nay hắn đã hiểu được rồi. Lúc cô ấy ở bên cạnh, cô ấy đã mang lại nụ cười và niềm vui cho hắn. Khi cô ấy rời xa, hình bóng cô ấy đã hằn in sâu trong trái tim hắn. Đời này, hắn chỉ yêu và thích một người.

Mở điện thoại di động, Hoàng Tuấn Kiệt mắt mờ mịt và mông lung nhìn bức ảnh chụp khuôn mặt say ngủ trông ngây thơ, trong sáng, đẹp một cách thánh thiện của Thư Phàm. Quen biết
« 77 78 79 80 81 82 83 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 81 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 81
Bài Ngẫu nhiên
- Thư tình yêu lãng mạn gửi em: Mình yêu nhau nhé em!
- Suy ngẫm mùa đông - Bài thơ hay khi mùa đông đang đến
- Game ola H1N1 crack mua vật phẩm
- Bài rap khá ưu tư và buồn: Ngày valentine cuối cùng
- Hình Ảnh đẹp chúc mừng năm mới 2013
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 81 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved