Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 87

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 87

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 167031 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 87


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 87

Thư Phàm liên tục xoa cằm, khuôn mặt trầm trọng, vầng trán thông minh và thanh tú hiện lên mấy đường nhăn mờ mờ.

Ngẫm nghĩ một lúc, Thư Phàm vò đầu bứt tóc, ngửa cổ lên nhìn lên trần nhà: “Trời ạ! Rút cuộc cánh cửa nào mới dẫn xuống phía dưới.”

Người đàn ông lạ mặt phì buồn cười, khóe môi co giật. Thư Phàm là cô gái thú vị nhất mà anh ta từng gặp. Đứng bên cạnh, ông Phúc lắc đầu chịu thua Thư Phàm. Xem ra, ngày nào vẫn còn bị nhốt ở đây, Thư Phàm sẽ không chịu để yên, mà phải tìm đủ mọi cách để thoát ra bằng được.

Ông Phúc kín đáo liếc mắt nhìn người đàn ông lạ mặt, ông không hiểu vì lý do gì ông chủ không ra mặt ngăn cản Thư Phàm, mà lại để Thư Phàm đi loạn xung quanh. Phải chăng ông chủ đang mong chờ điều gì đó?

Thư Phàm đi ngược đi xuôi, dần chuyển sang đi vòng tròn. Thư Phàm đi đến chóng cả mặt, đi đến vã cả mồ hôi, nhưng vẫn chưa nghĩ ra được cách nào khả quan. Này! Không phải là mình đã chịu thua rồi đấy chứ? Tự hỏi chính bản thân mình, rồi lại tự thấy thẹn với bản thân, lòng kiêu hãnh và không chịu khuất phục trong Thư Phàm nổi lên. Siết chặt tay thành hình nắm đấm, dơ lên cao, Thư Phàm phát thệ: “Nếu con chưa tìm được lối ra, con tuyệt đối sẽ không ngừng lại.”

“Phụt!” Tiếng cười bật ra từ cổ họng của người đàn ông lạ mặt. Ngay cả ông Phúc cũng không nhịn được cười.

Khom người, cúi đầu nhìn hành lang lầu một thêm một lần nữa, khóe môi Thư Phàm nhếch lên, xoa hai tay vào nhau, mắt lóe sáng, Thư Phàm đã biết phải làm như thế nào. Đã có người từng nói với Thư Phàm rằng để tìm được một hạt lạc lép trong đống vỏ lạc, không phải dùng sức, ngồi tỉ mỉ bóc từng vỏ lạc, mà nên dùng trí khôn.

Thư Phàm nhắm mắt lại, tinh thần hoàn toàn trấn tĩnh, gạt bỏ hết tất cả các tạp niệm ra khỏi đầu. Khi đầu óc không còn bất cứ tạp niệm nào, Thư Phàm lúc này mới tập trung vào suy nghĩ. Vừa đi Thư Phàm vừa đếm nhịp bước chân, một vòng rồi lại một vòng, cuối cùng Thư Phàm dừng lại trước một cánh cửa.

Hít một hơi thật sâu, tay run run cầm lấy núm xoay cửa, Thư Phàm nhẹ nhàng mở ra. Cánh cửa hé mở đúng theo những gì mà Thư Phàm đã ước đoán. Nụ cười nở trên môi Thư Phàm. Bỏ qua cánh cửa dẫn vào phòng mình, Thư Phàm tiếp tục đếm nhịp bước chân. Đến căn phòng bên cạnh, Thư Phàm đứng im, mắt nhắm lại, không nhúc nhíc.

Hành động khó hiểu của Thư Phàm, khiến ông Phúc và người đàn ông lạ mặt căng mắt nhìn, nín thở chờ xem Thư Phàm định làm gì tiếp theo.

Đứng một lúc, Thư Phàm xoay người bước đi. Thư Phàm lần lượt làm theo cách tương tự đối với bốn cánh cửa, đến cánh cửa cuối cùng, Thư Phàm đút chìa khóa vào ổ, tự tin mở cánh cửa, mà không sợ mình mở lầm vào phòng của ông Phúc hay người đàn ông lạ mặt.

“A…” Ông Phúc bật thốt, kêu lên một tiếng. Mắt ông tròn xoe, miệng ông há hốc. Cánh cửa mà Thư Phàm vừa mới dùng chìa khóa mở đúng là cánh cửa dẫn xuống hành lang phía dưới. Ông Phúc nhìn người đàn ông lạ mặt, như ngầm ý muốn hỏi: “Vì sao Thư Phàm lại biết cánh cửa đó mới dẫn xuống phía dưới, mà không phải là bốn cánh cửa kia?”

Người đàn ông lạ mặt cười không đáp. Anh ta đứng lên, xoay người, bước ra khỏi phòng.

Ông Phúc hết nhìn người đàn ông lạ mặt, lại nhìn Thư Phàm trong màn hình máy vi tính. Ông thật sự không hiểu ra làm sao cả.

Thư Phàm hoan hỉ, thận trọng bước xuống từng bậc cầu thang. Con chim hải âu tung cánh bay là là xuống phía dưới trước, như thể nó muốn cảnh giác, tìm xem phía dưới có cạm bẫy gì không, để báo hiệu cho Thư Phàm.

Thư Phàm mỉm cười, yên tâm vì biết bên cạnh mình đã có một con chim ti
nh khôn và trung thành. Có nó, Thư Phàm không còn lo ngại gì nữa.

Cầu thang dài hun hút, bậc cầu thang trơn trượt, ánh sáng lờ mờ, đứng từ đỉnh cầu thang nhìn xuống dưới, đầu Thư Phàm choáng váng, ngả nghiêng muốn ngã nhào. Thư Phàm vội nhắm ngay mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng đi gần sát vào bờ trường, tránh xa tầm nhìn xuống phía dưới.

Đi theo hình xoắn ốc, Thư Phàm đếm có hơn 20 bậc cầu thang được xây bằng đá, đến lúc đặt chân xuống nền gạch trên hành lang lầu một, Thư Phàm trút ra một hơi thở thật dài. Vuốt mồ hôi trán, âm thanh gió trong miệng phát ra một tiếng “xì” . Thư Phàm đã rất hoảng sợ, tâm trạng vừa phấn khích vừa nôn nóng, khiến máu phiên lưu trong Thư Phàm lại nổi lên. Thư Phàm muốn khám phá toàn bộ kiến trúc trong tòa lâu đài, muốn lục tung từng ngóc ngách, muốn tìm hiểu xem trong tòa lâu đài này có cạm bẫy, và có tầng hầng không?

Càng nghĩ Thư Phàm càng cao hứng, đã dần quên mất mục đích muốn trốn thoát của mình.

Làm theo cách tương tự trên hành lang lầu hai, Thư Phàm tìm được cầu thang dẫn xuống tầng trệt. Đi theo từng bậc cầu thang dài hun hút, ánh sáng lờ mờ, mùi ẩm mốc càng lúc càng nồng nặc, Thư Phàm hắt xì hơi liên tục, vừa đi vừa nhoay nhoay mũi, Thư Phàm khổ sở vì không khí không đủ để thở, vừa bức bối khó chịu vì mùi ẩm mốc do những bức tường rêu phong tạo ra.

Người đàn ông lạ mặt, giữ một khoảng cách không quá xa và không quá gần với Thư Phàm. Anh ta đi theo một phần vì đề phòng Thư Phàm có thể trốn thoát ra bên ngoài, một phần vì muốn bảo đảm an toàn cho Thư Phàm. Thế giới bên ngoài kia, là cuộc sống hoang dã, một cô gái sinh trưởng tại một xã hội văn minh, làm sao có thể tìm cách sinh tồn trong môi trường tự nhiên khắc nghiệt.

Đi mãi, đi mãi, đi đến một con đường cụt, Thư Phàm lúc này mới giật mình nhận ra mình đã đi sai đường, hơn nữa con đường này không dẫn đến đâu cả. Thư Phàm muốn tìm một con đường dẫn ra bên ngoài, không ngờ lại đi sâu xuống lòng đất. Đây không phải là bí mật của tòa lâu đài đấy chứ? Thư Phàm vừa lo sợ hoảng hốt sợ mình sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi ở đây, vừa phấn khích như một nhà khảo cổ học phát hiện ra bí mật của tòa lâu đài cổ.

Thư Phàm quan sát xung quanh những bức tường đá lồi lõm, rêu mọc phủ đầy. Bất kì ai khi nhìn thấy bức tường đá này cũng cho rằng đây là con đường cụt, không dẫn đến đâu cả. Nhưng không hiểu tại sao, Thư Phàm lại có linh cảm bên trong bức tường đá này còn có một cánh cửa ngầm dẫn đến một cánh cửa ngầm làm bằng đá khác.

Thư Phàm rờ tay khắp bức tường đá, dùng hai đầu ngón tay gõ nhẹ vào những phiến đá.

Người đàn ông lạ mặt ẩn thân trong bóng tối, mắt quan sát và để ý từng hành động của Thư Phàm. Anh ta nghi hoặc nhìn Thư Phàm, không hiểu Thư Phàm hy vọng tìm ra thứ gì, mà hết sờ đông lại sờ tây trên mặt tường đá mọc rêu, hơn nữa vừa gõ nhẹ, vừa lắng tai nghe như đang chờ bức tường đá phản ứng lại.

Thư Phàm ngước mắt, nhìn một hốc đá nằm ẩn sâu vào trong. Bỗng nhiên Thư Phàm có một mong muốn mãnh liệt, là có thể chạm vào nó, và lôi nó ra. Kiễng chân, Thư Phàm với tay. Bức tường đá cao gần hai mét, trong khi Thư Phàm chỉ cao có 1m65, Thư Phàm quá thấp so với hốc đá cao chót vót kia. Bực mình, Thư Phàm cởi giày đế mềm, kiễng chân, dùng mũi giày đập mạnh vào hõm đá.

“Cạch! Rầm!” Một cánh cửa ngầm trong bức tường làm bằng đá mở ra.

Thư Phàm thất kinh, nhảy lui về phía sau, miệng hét lên một tiếng.

Người đàn ông lạ mặt, cũng kinh ngạc chẳng kém gì Thư Phàm. Được thừa hưởng tòa lâu đài này từ ông nội, mới dọn đến đây sống được hơn hai năm, anh ta mặc dù đã từng lạc đường đi xuống đây, nhưng chưa từng nghĩ trong bức tường đá kia còn ẩn chứa bí mật chưa được khám phá ra.

Thư Phàm ôm lấy mặt, miệng liên tục la hét. Người đàn ông lạ mặt không đành lòng, bước ra khỏi bóng tối, tiến đến chỗ Thư Phàm đang đứng.

Thư Phàm giật thót, miệng la lên thất thanh, cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, khi đột nhiên bị một bàn tay đặt lên vai. Thư Phàm tưởng rằng nơi này có quỷ.

“Này! Này! Cô không sao chứ?” Người đàn ông lạ mặt xoay Thư Phàm đứng đối diện với mình, anh ta bất nhẫn hỏi.

Thư Phàm hé mắt dần dần, len lén nhìn người đàn ông lạ mặt qua kẽ hở của năm ngón tay. Đến khi xác định được người vừa vỗ vai mình là người đàn ông lạ mặt, Thư Phàm căm phẫn quát to: “Anh lén lút đứng ở đây làm gì? Định hù chết tôi hả?” Quát xong, Thư Phàm mới ý thức được hoàn cảnh hiện tại của mình. Đang là tù nhân bị bắt nhốt trong phòng, lại chạy nhảy đi lung tung trong tòa lâu đài. Không hiểu anh ta có đánh mình không? Thư Phàm lo sợ nhìn người đàn ông lạ mặt, chờ xem anh ta định xử phạt gì mình.

Người đàn ông lạ mặt thấy tinh thần Thư Phàm đã yên ổn, anh ta hiếu kì hỏi: “Cô làm cách nào mà có thể mở được bức tường đá?”

Thư Phàm ngơ ngác nhìn người đàn ông lạ mặt. Tưởng anh ta sẽ trừng phạt mình, không ngờ anh ta lại hỏi sang một vấn đề khác. Cũng may anh ta không lôi mình đi ngay, Thư Phàm tự an ủi, nghĩ thầm.

Tự nhiên kéo tay của anh ta đến gần bức tường đá, Thư Phàm chỉ: “Anh có thấy phía đã được xây lõm vào bên trong không? Lúc nãy là do tôi dùng giày đế mềm đập vào.”

Người đàn ông lạ mặt nhìn theo hướng tay chỉ của Thư Phàm, trong đầu anh ta không ngừng tính toán. Mặc dù rất muốn lôi Thư Phàm trở lại căn phòng trên lầu hai, và tránh xa nguy hiểm. Nhưng tòa lâu đài này có quá nhiều bí ẩn, anh ta cũng muốn khám phá ra hết tất cả. Nhớ đến cuốn sách cổ mà mình đã được đọc, đột nhiên anh ta có một ý nghĩ kì lạ, mắt sáng rực nhìn Thư Phàm.

Thư Phàm cau mày, nhăn mặt khi bắt gặp ánh mắt của người đàn ông lạ mặt. “Nhìn, nhìn gì mà nhìn? Tôi có phải con mồi cho anh săn đâu.” Thư Phàm bĩu
« 84 85 86 87 88 89 90 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 87 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 87
Bài Ngẫu nhiên
- Bài hát nhạc trẻ hay: nơi đâu bán phép màu
- Video beat karaoke Bức thư tình đầu tiên
- Game đua xe 3D mobile hay như thật - 3D Bimmer Street Racing
- Xa nhau từ đây - Hồ Vinh Khoa - bài hát tình yêu hay
- Xác chết bật quan tài tìm về nhà: Đau đầu nhà khoa học
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 87 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved