Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 89

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 89

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 167036 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 89


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 89

như bất tỉnh nhân sự. Thư Phàm cố gắng đẩy anh ta nằm sang bên cạnh, tay tát nhẹ vào má anh ta, miệng run giọng gọi: “Này anh! Này! Anh không sao chứ?”

“Không…không sao.” Người đàn ông lạ mặt thều thào trả lời, cảm tưởng cơ thể mình sắp vỡ nát.

Thư Phàm dù chưa từng phải trải qua cơn địa chấn do bom đạn gây ra, nhưng thân làm bác sĩ, Thư Phàm có thể cảm nhận được sự đau đớn trong cơ thể của bệnh nhân.

Thư Phàm loạng choạng đứng dậy, cố kéo người đàn ông lạ mặt đứng lên.

“Đoành! Đùng!” Tiếng súng nổ vọng bốn phía, bắng xuyên qua cửa sổ, bay vèo vèo vào căn phòng. Người đàn ông lạ mặt hốt hoảng vội kéo Thư Phàm vào lòng, khàn giọng bảo Thư Phàm: “Đừng đứng lên! Nguy hiểm.”

Thư Phàm mặt trắng bệch, run cầm cập, nép mình vào ngực người đàn ông lạ mặt.

“Choang! Cheng!” , “Đùng! Đoàng!” Những âm thanh liên tiếp vang lên. Mỗi một giây, mỗi một phút trôi qua, nỗi sợ hãi trong lòng Thư Phàm càng lúc càng tăng.

“Đi thôi!” Người đàn ông lạ mặt lôi Thư Phàm chạy nhanh theo mình. Đến gần cánh cửa gỗ, người đàn ông lạ mặt dừng lại, kéo Thư Phàm đứng nép phía sau lưng mình.

Thư Phàm run rẩy không nói nổi nên lời, hơi thở đứt quãng, mắt hoảng hốt nhìn ra cánh cửa gỗ.

“Rầm! Phành!” Tiếng phá cửa, tiếng bước chân chạy bình bịch trên hành lang. Thư Phàm và người đàn ông lạ mặt biết hiện giờ có rất đông người đang bao vây và chiếm phá tòa lâu đài.

Thư Phàm và người đàn ông lạ mặt bốn mắt nhìn nhau, họ đều ngầm hiểu những kẻ lạ mặt đang chiếm phá tòa lâu đài chính là bọn buôn lậu. Chắc chắn sau khi biết hai người đã khám phá ra bí mật của bọn chúng, chúng mới giết người diệt khẩu.

Lần mò trên tường, người đàn ông lạ mắt bấm một nút được dấu ngầm trong tường, cánh cửa bí mật được mở ra. Thư Phàm trợn mắt nhìn, cảm thấy trong tòa lâu đài này ẩn chứa quá nhiều bí mật.

Người đàn ông lạ mặt dẫn Thư Phàm sang căn phòng làm việc của mình. Thư Phàm sửng sốt nhìn căn phòng chất đầy sách. Khi nhìn đến màn hình máy vi tính đang chiếu toàn cảnh của tòa lâu đài, Thư Phàm đứng thất thần, đờ đẫn mất mấy giây. Bỗng nhiên lòng căm hận và chán ghét trong Thư Phàm bùng lên dữ dội. “Đáng chết! Anh ta dám theo dõi nhất cử nhất động của mình qua máy vi tính.” Thư Phàm nghiến răng trèo trẹo, rất muốn đấm vỡ mặt người đàn ông lạ mặt.

“Cạch!” Cánh cửa phòng được mở ra, ông Phúc hấp tấp bước vào phòng. Cả Thư Phàm và người lạ mặt đều trong trạng thái căng thẳng. Khi biết người đó là ông Phúc, tâm trạng của cả hai mới thả lỏng dần dần.

“Cậu chủ!” Ông Phúc gọi nhỏ.

Người đàn ông lạ mặt nhìn ông Phúc, bất giác anh ta kéo Thư Phàm đứng núp đằng sau lưng mình.

“Chú Phúc!” Người đàn ông lạ mặt thâm trầm nhìn ông Phúc: “Mọi chuyện ổn chứ?”

Đứng phía sau lưng người đàn ông lạ mặt, Thư Phàm thấy cả cơ thể anh ta căng cứng, như gặp phải đại địch. Thư Phàm liếc mắt nhìn đôi mắt sáng quắc của ông Phúc. Bất giác Thư Phàm có linh cảm không hay.

“Mọi việc đều ổn.” Ông Phúc mỉm cười, nụ cười tựa gió rét của đêm đông: “Cậu chủ và cô Thư Phàm định đi đâu?”

Người đàn ông lạ mặt cười, đáp: “Rời khỏi đây.”

“Thế sao được. Chẳng phải cậu chủ vẫn muốn sống ở đây là gì?” Ông Phúc cười cười, mắt ông ta nheo lại, eo hẹp theo hình cánh cung, đôi mắt của con cáo đội lốt một con cừu.

Người đàn ông lạ mặt bây giờ mới hiểu được lý do vì sao, ông Phúc lại không muốn rời khỏi tòa lâu đài này, muốn gắn bó cả đời ở đây. Thì ra, ông ta không phải yêu thích gì công việc quản gia, lau chùi và quét dọn cả tòa lâu đài, mà ông ta muốn ở đây để buôn lậu vũ khí và rượu.

Bàn tay người đàn ông lạ mặt ẩm ướt mồ hôi, Thư Phàm siết nhẹ vào tay anh ta, như muốn truyền thêm dũng khí và sức mạnh, đồng thời muốn ngầm nói rằng: dù anh làm gì tôi cũng tin tưởng anh.

Người đàn ông lạ mặt liếc mắt nhìn Thư Phàm, khóe môi anh ta nhếch lên. Thư Phàm mỉm cười đáp lại nụ cười của anh ta.

Ông Phúc cười nói: “Hai người đã chọn được cách để ra khỏi đây chưa?”

Cách mà ông ta nói phải chăng là nhảy xuống biển, hay là mỗi người lĩnh một phát đạn vào ngực? Thư Phàm không biết, nhưng có điều Thư Phàm tin đây chính là ngụ ý của ông ta.

“Gia đình nhà họ Trác đối với chú không tệ.” Người đàn ông lạ mặt ngữ khí trầm lạnh, bảo ông Phúc.

“Đúng, không tệ.” Ông Phúc cười, đáp.

“Chú không nên đã làm sai rồi, lại sai thêm.” Người đàn ông lạ mặt khuyên bảo ông Phúc.

“Ha ha ha!” Ông Phúc bật cười cuồng dại. Ông ta tưởng những lời mà người đàn ông lạ mặt nói là một trò hề.

“Vớ vẩn! Mày thì hiểu gì?” Ông Phúc chỉ thẳng tay vào mặt người đàn ông lạ mặt: “Trác Phi Dương đừng nhiều lời! ”

Bây giờ Thư Phàm mới biết tên của người đàn ông mặt là Trác Phi Dương. Thư Phàm lẩm nhẩm, cố ghi nhớ tên của anh trong đầu.

“Mày thì hiểu gì? Mày làm sao biết, tao đã phải làm trâu làm ngựa cho gia đình mày bao nhiêu năm. Ha ha ha!” Ông Phúc cười, cười như điên, nụ cười của một kẻ quẫn trí, của một người điên đã mất đi sự tỉnh táo. “Mày đừng tưởng gia đình mày thanh cao. Hừ! Chúng mày chẳng qua chỉ là những kẻ ngoài mặt thì đẹp, nhưng bên trong lại mục ruỗng, và thối nát.”

“Chú Phúc!” Trác Phi Dương gầm lên: “Không cho phép chú xúc phạm đến gia đình tôi.”

“Gia đình mày?” Ông Phúc phỉ nước bọt, tỏ vẻ khinh bỉ: “Một lũ thối nát.”

Tay Thư Phàm bị người đàn ông bót chặt đến nỗi, Thư Phàm kêu lên một tiếng, mặt mày nhăn nhó khổ sở.

“Tất cả tòa lâu đài, đều đã bị người của t
ao phong tỏa rồi. Mày có cánh cũng không bay ra khỏi đây đâu.” Ông Phúc đắc ý nói: “Mày có biết là khi mày nhận được di chúc, và chuyển đến đây sống, tao đã khổ sở như thế nào không? Nếu mày và con bé kia không phát hiện ra bí mật của tao, thì tao cũng đã để cho chúng mày một con đường sống. Nhưng đáng tiếc…” Ông Phúc tặc lưỡi, cười nhạt.

Nghe ông Phúc nói, Thư Phàm biết rằng mình và Trác Phi Dương khó mà sống ra khỏi đây. Xem ra lần này mình thật sự phải bỏ mạng trên một đất nước xa lạ rồi. Thư Phàm không khỏi cảm thán, than thầm.

“Chú thừa nhận, tất cả số rượu lậu và vũ khí dưới tầng hầm đều là của chú?” Trác Phi Dương tròng mắt di chuyển, liếc mắt nhìn Thư Phàm.

“Mày sắp chết đến nơi rồi, biết nhiều để làm gì.” Ông Phúc cười nhạt, không trả lời câu hỏi của Trác Phi Dương.

“Cạch!” Khẩu súng ngắn dơ lên, ông Phúc nhắm thẳng vào ngực của Trác Phi Dương. Thư Phàm kinh hoàng bật kêu lên một tiếng chói tai.

Chỉ trong tích tắc, ông Phúc bấm cò nổ súng. Trác Phi Dương nhanh nhẹn kéo Thư Phàm ngồi thụp xuống, nấp sau tấm bàn gỗ.

“Trác Phi Dương! Mày có trốn cũng không thoát đâu.” Ông Phúc vừa nói, vừa bóp cò bắn liên tiếp.

Vết đạn văng, cắm vào bàn tạo thành nhiều lỗ thủng lỗ chỗ. Đạn còn găm lên cả những giá sách.

Trác Phi Dương ấn Thư Phàm xuống gậm bàn, miệng thì thào dặn dò: “Đừng có ló đầu ra!” Thư Phàm gật đầu như dã tỏi, mắt kinh hoàng nhìn Trác Phi Dương.

Không biết từ lúc nào trên tay Trác Phi Dương đã cầm một cây súng ngắn, đầu thập thò ẩn dưới mép bàn, anh ta chuẩn xác nhắm thẳng vào mấy vị trí trọng yếu trên cơ thể ông Phúc. Bắn hai phát liên tiếp, ông Phúc rơi phịch xuống sàn nhà, dòng màu đỏ tươi chảy ra từ đùi và bàn tay phải đang cầm súng.

Căn phòng trở nên im lặng một cách lạ thường, ngoài tiếng hít thở dồn dập và đứt quãng của Thư Phàm và tiếng hít thở trầm ổn của Trác Phi Dương thì không còn âm thanh nào khác.

Chết! Cái chết tràn ngập trong tâm trí Thư Phàm. Cả đời, chưa có lúc nào Thư Phàm lại thấy sợ và hốt hoảng nhiều như lúc này.

Trác Phi Dương nắm tay, kéo Thư Phàm ra khỏi gậm bàn, miệng giục: “Đi nhanh.”

Thư Phàm mắt liếc nhìn qua hình ảnh ông Phúc nằm co quắp trên sàn nhà, miệng không ngừng rên rỉ, máu chảy như xối từ hai vết thương trên đùi và bàn tay.

Thư Phàm định dừng lại xem xét vết thương cho ông Phúc, nhưng Trác Phi Dương không cho phép: “Cô muốn chết đúng không?”

Thư Phàm hít một hơi thật sâu, nhắm mắt, bi thương chạy theo Trác Phi Dương.

Ông Phúc quờ quạng trên nền gạch, run run cầm lấy khẩu súng, dơ lên cao. “Đoàng!” Tiếng súng nổ phá vỡ đi không gian im lặng của căn phòng. Thư Phàm chỉ thấy thân hình mình được nhấc bổng về phía sau, trời đất xoay chuyển. Trác Phi Dương ôm lấy Thư Phàm, lấy thân hình che chở cho Thư Phàm. Nòng súng bốc khói trắng, một viên đạn ghim sâu vào lưng Trác Phi Dương.

Máu! Máu rỉ ra từ vết thương, mùi tanh tưởi xộc vào mũi Thư Phàm. Thư Phàm bàng hoàng, đứng chết lặng, mắt trợn trừng nhìn ông Phúc vừa nằm rên la, vừa cười như con thú điên trên nền gạch lạnh lẽo của căn phòng.

Cửa căn phòng bị phá tung, mấy tên đàn ông bặm trợn, hung dữ cầm súng xông vào phòng. Không còn nhiều thời gian, Trác Phi Dương bất chấp vết thương trên lưng, kéo Thư Phàm chạy đi.

Thư Phàm đau đớn, vừa chạy vừa khóc, vừa nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Trác Phi Dương. Chạy loạng choạng, xiêu vẹo, bước chân không vững, nhưng hắn vẫn cắn răng, cố gắng đưa cả hai thoát ra khỏi đây.

“Không được để cho bọn nó thoát!” Ông Phúc quát to, miệng rên ư ử.

“Đoàng! Đùng!” Tiếng súng nổ phía sau, sượt qua tai và tóc Thư Phàm. Mặc dù sợ muốn chết, trái tim gần như ngừng đập, nhưng Thư Phàm không cho phép bản thân mình gục ngã. Cắn môi đến bật máu, Thư Phàm siết
« 84 85 86 87 88 89 90 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 89 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 89
Bài Ngẫu nhiên
- Video Beat karaoke 3gp Mùa đông không lạnh - akira-phan cho điện thoại
- Hình nền girl xinh chọn lọc mobile
- 3D Car Racing - Game đua xe 3D bom tấn cho máy chạy Android
- Suy ngẫm mùa đông - Bài thơ hay khi mùa đông đang đến
- 50 điều thiệt thòi khi người con trai yêu người con gái thật lòng
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 89 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved