Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 8

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 8

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 167024 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 8


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 8

dừng lại, mắt nhìn Thư Phàm, “Cô nói mẹ và em gái ngày hôm nay sẽ đến thăm cô?”

“Đúng”, vì căm tức hắn, Thư Phàm chêm thêm một câu, “Cũng may lần này tai anh không bị điếc.”

“Cô…” Tay Hoàng Tuấn Kiệt bóp chặt lấy thân ly, nếu làm bằng nhựa, hay Mika thì đã bị bóp nát vụn rồi, “Cô gọi điện cho họ bảo hôm nay cô bận không có ở nhà.”

“Rầm.” Thư Phàm đập mạnh tay xuống bàn, đứng bật dậy như lò xo, “Anh vừa phải thôi, anh có biết rằng phải khó khăn lắm mẹ tôi mới có thời gian rảnh rỗi lên thăm tôi không hả, còn nữa nếu em gái tôi không đến chẳng lẽ anh bắt tôi phải nhịn đói? Tôi mặc kệ, anh là ai, lý do vì sao anh lại nhốt tôi ở đây, tôi yêu cầu anh thả tôi ngay lập tức, nếu không anh đừng hòng sống yên với tôi.”

Hoàng Tuấn Kiệt vuốt mặt, khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo khó coi, thớ cơ trên các khớp ngón tay giật giật, hắn phải cố nuốt xuống phẫn nộ đang bốc cao ngùn ngụt trong đầu để không xông lên đánh Thư Phàm một trận nhừ tử vì tội dám quát và mắng thẳng vào mặt hắn.

Ngồi ở bên cạnh Hoàng Tuấn Kiệt, ông quản gia vuốt mồ hôi trán, ông thật lòng lo sợ thay cho tính mạng của Thư Phàm, trước đây không một cô gái nào dám to tiếng và lớn giọng la ó cậu chủ, thế mà nay Thư Phàm liên tiếp chọc tức và thách thứ tính kiên nhẫn của cậu chủ.

“Rầm!” Lần này, người vỗ bàn là Hoàng Tuấn Kiệt, lực đạo quá mạnh khiến đĩa đựng thức ăn, đũa, chén tách kêu loảng xoảng, “Cô đừng tưởng tôi không ra tay đánh cô, thì cô được đằng chân lân đằng đầu.”

“Tôi nói có gì sai đâu, tôi là một công dân tự do, là người không vi phạm pháp luật, người thân của tôi đến chơi chẳng lẽ tôi không được phép đón họ, hơn nữa anh lấy quyền gì mà nhốt tôi ở đây, tôi không kiện anh tội bắt cóc là may cho anh lắm rồi, sao anh còn dám quát mắng và đe dọa tinh thần tôi nữa.” Thư Phàm xả ra một hồi, nói một hơi không ngừng nghỉ, mặc kệ Hoàng Tuấn Kiệt đáng sợ đến mức độ nào, Thư Phàm cũng phải nói cho hả dạ, và đòi lại công bằng cho mình.

Hoàng Tuấn Kiệt túm lấy cổ áo của Thư Phàm, chỉ bằng một tay hắn đã nhấc bổng Thư Phàm cách mặt đất hơn 10 centimet.

“Cô muốn chết?” Hoàng Tuấn Kiệt phun ra từng chữ, mặt đằng đằng sát khí.

Thư Phàm đánh liên tiếp vào tay hắn, chân giãy dụa, bị hắn nắm cổ áo quá chặt khiến cổ họng cũng bị bóp nghẹt theo, không thể hít thở được bình thường, khuôn mặt dần trở nên tím tái, hơi thở khò khè như người bị xuyễn.

“Buông…buông tay…”

“Cậu chủ!” Ông quản gia hốt hoảng đứng bật dậy, thấy tình hình không ổn ông vội nhảy vào can thiệp, “Cậu chủ mau buông cô ấy ra đi, cô ấy sắp không thở nổi rồi.”

Hoàng Tuấn Kiệt quan sát sắc mặt tím tái, nhợt nhạt của Thư Phàm, tự dưng hắn thấy đau lòng, lực đạo trên tay thả lỏng dần dần, cuối cùng đặt Thư Phàm đứng xuống đất.

Thư Phàm ho sặc sụa, mặt từ nhợt nhạt và tím tái chuyển sang đỏ bừng, nước mắt ứa ra, tay không ngừng vuốt cổ, cố gắng hít lấy không khí trong lành mà mình vừa mới mất.

Một lúc sau, Thư Phàm mới căm phẫn ngẩng đầu lên nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, “Đồ xấu xa! Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.”

Hoàng Tuấn Kiệt cau mày, hắn không muốn Thư Phàm căm ghét hắn, không quan tâm đến hắn, ý nghĩ vừa mới thoáng qua đầu đã khiến hắn giật mình hoảng sợ, từ lúc nào hắn lại quan tâm đến tình cảm của một cô gái dành cho mình, chẳng phải trước đây, hắn vẫn sống mà không cần biết người ta có thích, có yêu, có căm hận, và có muốn giết mình không?



Bữa cơm sáng coi như bị hỏng, ba người không ai còn tâm trạng để ăn uống.

Thư Phàm vẫn còn giận hắn tội dám quát mắng mình, dám khiến mình suýt bị nghẹt thở chết, nên không thèm nhìn mặt, nói chuyện hay quan tâm đến hắn.

Ngồi trên sa lông trong phòng khách, vò đầu bứt tóc cố nghĩ ra cách để thoát ra khỏi đây, ngày hôm nay chẳng những không thể đi làm, mà ngay cả mẹ và em gái đến chơi cũng không thể về nhà chào hỏi họ, khiến Thư Phàm càng nghĩ càng tức, lò lửa cháy trong cơ thể càng lúc càng cao, nếu có thể Thư Phàm rất muốn thiêu chết Hoàng Tuấn Kiệt, đập nát tòa cao ốc Hoàng Thị này để về nhà.

“Không được, mình phải nghĩ ra cách để về nhà, từ lúc nào mà mình phải sống dưới mái nhà người khác, phải quan sát sắc mặt của người khác để sống.” Thư Phàm nghĩ, “Mình sinh ra là một người tự do, ngay cả cha mẹ mình cũng không thể quản được mình, huống gì một tên xa lạ như hắn.”

Bộ óc thông minh của Thư Phàm bắt đầu hoạt động trở lại, ngồi im trên ghế sa lông, tâm trí hoàn toàn rơi vào tĩnh lặng, mọi ưu phiền, bực bội đều bị dẹp sang một bên, lúc này ngoài những phản ứng hóa học, tên thuốc và công dụng của chúng thì không còn thứ gì khác.

Nghĩ ngợi một lúc, khuôn mặt Thư Phàm dần lấy lại được vẻ hoạt bát sinh động trước kia, đôi môi mỏng màu hồng nhạt nở một nụ cười tươi tắn, đôi mắt long lanh như nước hồ thu, linh hoạt ngó nghiêng xung quanh.



Dùng sức quá mức, tinh thần lại kích động và phẫn nộ, khiến Hoàng Tuấn Kiệt nhanh chóng mệt mỏi, uể oải muốn đi ngủ.

Nằm trên giường trong phòng ngủ, mí mắt hắn nặng trĩu, nửa muốn mở mắt ra để làm việc, nửa lại muốn ngủ một giấc thật no say, hắn không hề biết Thư Phàm đã hạ thuốc vào cốc nước lọc mà hắn uống vào lúc nãy, chưa đầy một phút, Hoàng Tuấn Kiệt ngủ say như chết.

Đứng trước cửa phòng ngủ, Thư Phàm khẽ hé cánh cửa, mắt dò xét quan sát khuôn mặt say ngủ trên giường, sau khi xác định được hắn không còn đáng ngại nữa, lúc này cơ thể căng cứng mới thả lỏng ra dần dần, nụ cười đã sớm nở lại trên môi, hai tay xoa vào nhau, nhón chân đi vào trong phòng.

Lúc ngủ, Hoàng Tuấn Kiệt trông thật hiền lành, và an tĩnh, khuôn mặt tuấn tú không còn cau có mắng người, đôi mắt đen sâu không còn khiến người khác run sợ, mà lại cho người khác cảm giác muốn nhìn ngắm và vuốt ve.

Tay Thư Phàm dơ lên, dù rất muốn trả đũa lại hắn tội dám mắng và làm mình ghẹt thở suýt chết, nhưng sau khi nhìn khuôn mặt say ngủ của hắn, Thư Phàm lại không xuống tay được.

Vén chăn sang một bên, mắt cẩn thận quan sát vết thương trên bụng được băng bó của hắn, là một người giỏi chế thuốc, Thư Phàm nếu muốn hại chết Hoàng Tuấn Kiệt rất dễ, nh
ưng Thư Phàm không phải là một người xấu, lại không có gan giết người, phương châm sống cứu được càng nhiều bệnh nhân càng tốt đã ăn sâu vào máu Thư Phàm rồi.

Thay xong băng cho Hoàng Tuấn Kiệt, yên tâm khép cửa phòng ngủ, lúc này Thư Phàm mới tính đến chuyện làm sao có thể rời khỏi đây.

Chú quản gia đi ra ngoài mua vài thứ, hiện giờ không có nhà, ngoài cửa phòng đang có hai vệ sĩ cánh gác, muốn rời khỏi đây không phải là một việc dễ dàng và đơn giản, trước tiên phải mở được cửa, mật mã mười con số tự nhiên phải ghi ra bao nhiêu trang giấy và bấm bao nhiêu lâu mới đúng, sau đó làm sao có thể đánh gục được hai vệ sĩ võ đầy mình đứng trước cửa, cuối cùng làm sao có thể vượt qua được hơn mười nhân viên an ninh canh gác 24/24 trong tòa nhà, càng tính toán Thư Phàm càng thấy nản.

Thư Phàm chạy đông chạy tây khắp căn nhà để tìm điện thoại bàn và điện thoại di động, nhưng tìm mãi cũng không thấy có.

“Quái lạ.”, Thư Phàm lẩm bẩm, “Sống ở một nơi giàu sang phú quý thế này, ít ra phải có điện thoại bàn hay di động cho người ta gọi một cú cho người thân chứ, tại sao lại không có đến lấy một cái?”

Mất gần một tiếng lục tung bốn căn phòng, Thư Phàm không tìm thấy bất cứ thứ gì có thể liên lạc được với thế giới bên ngoài, như thể Thư Phàm là một nàng công chúa bị nhốt trong một tòa lâu đài cổ không hiểu nền công nghệ là gì?

Tức điên người, Thư Phàm hùng hổ xông vào phòng ngủ, nắm chặt lấy cổ áo thun của Hoàng Tuấn Kiệt, miệng quát to, “Hoàng Tuấn Kiệt! Dậy mau! Dậy!”

Hoàng Tuấn Kiệt ngủ mê mệt như chết, liều thuốc mê mà Thư Phàm chuốc cho hắn uống đâu có nhẹ.

Hết lắc, rồi lại lay mà không có kết quả gì, chán nản ngồi phịch xuống giường, không có việc gì để làm, lại không thể rời khỏi đây, Thư Phàm ngao ngán thở dài, mệt mỏi nằm úp xụp bên cạnh Hoàng Tuấn Kiệt.

Chap 5:

Trong giới kinh doanh không ai là không biết, đối thủ lâu năm, luôn rình mò và tìm cơ hội hạ gục tập đoàn Hoàng Thị, là tập đoàn Vũ Thị, cả hai đã đấu qua đấu lại hơn 10 năm nay, kéo dài từ đời ông sang đến con, rồi đến đời cháu, khi Hoàng Tuấn Kiệt tiếp nhận công việc làm ăn của gia đình cũng đã chuyển sang thế hệ thứ ba, phía bên tập đoàn Vũ Thị hiện nay do Vũ Gia Minh giữ chức Tổng giám đốc, tiếp nối truyền thống gia đình, Vũ Gia Minh và Hoàng Tuấn Kiệt lại tiếp tục đấu đá và rình mò lẫn nhau, mối thù sâu đậm giữa hai gia đình không thể nói đôi ba câu là có thể hóa giải được, mà đôi khi còn phải dùng cả máu và nước mắt.

Tập đoàn Vũ Thị nằm cách tập đoàn Hoàng Thị mấy khu phố, là một tòa cao ốc cao hơn 10 tầng, có kiến trúc và cách thiết kế tương tự cao ốc của tập đoàn Hoàng Thị, đến đây có nhiều người còn lầm tưởng mình đang nhìn thấy tập đoàn Hoàng Thị, mà không phải là tập đoàn Vũ Thị, nguyên nhân vì sao hai tòa cao ốc lại giống nhau như thế rất khó giải thích, nhiều người cho rằng khi bắt đầu xây dựng, hai người đứng đầu lúc đó không hề có mối thâm thù huyết hải, nên muốn hai bên thắt chặt mối quan hệ đoàn kết, không ngờ mấy năm sau lại xảy ra chuyện, khiến cả hai trở mặt với nhau, và đấu đá cho đến tận bây giờ.

Hai
« 7 8 9 10 11 12 13 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 8 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 8
Bài Ngẫu nhiên
- Bài hát nhạc trẻ hay: Ước - Minh Vương
- Hình ảnh cây thông noel đẹp lung linh
- Tuyển chọn nhạc Hoa không lời - tiếng sáo, piano hòa tấu cực kỳ cảm xúc, tâm trạng và buồn man mác
- Bài hát: Anh nhớ mùa đông ấy - The Men - rất tình cảm và rất hay trong tình yêu
- Hình nền noel đẹp tuyển chọn cho điện thoại
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 8 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved