Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 92

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 92

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 167115 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 92


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 92

rên lên một tiếng. Đầu tiên, hắn tưởng rằng mình đang ở trên thiên đường, cảm giác về cái chết lúc hắn và Thư Phàm rơi xuống biển vẫn còn rất rõ rệt. Nhưng cơn đau rất nhanh chóng khiến hắn thanh tỉnh. Ngửi được mùi hoa nhài thoang thoảng bay trong không khí, cảm nhận được hơi ấm và nghe được tiếng thở đều đặn của người bên cạnh, Trác Phi Dương run run quay sang nhìn.

Trong ánh sáng lờ mờ nhờ mặt trăng phản chiếu trên mặt biển, và ánh sáng bập bùng của ngọn lửa ngoài cửa lều, Trác Phi Dương có thể lờ mờ nhìn rõ được đường nét trên khuôn mặt của Thư Phàm. Xác định được mình chưa có chết, và người con gái đang nằm bên cạnh mình là Thư Phàm, Trác Phi Dương nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Đầu có chút váng vất và vết thương trên lưng vẫn âm ỉ vì đau, nhưng không còn đau buốt và nhức nhối như lúc bị trúng đạn nữa. Trác Phi Dương nghi hoặc sờ lên lớp gạc quấn quanh ngực và vòng ra lưng mình.

Chống tay xuống lớp lá và cỏ khô, Trác Phi Dương run rẩy ngồi dậy. Nhìn hộp thuốc đặt ở xó lều, lại nhìn khuôn mặt say ngủ của Thư Phàm, Trác Phi Dương thấy khó hiểu, không biết vì sao khi cả hai cùng nhau chạy trốn không mang theo thứ gì mà bây giờ hắn lại thấy có một hộp thuốc cứu thương ở đây.

Tiếng rên của Trác Phi Dương khiến Thư Phàm tỉnh giấc. Dụi mắt, ngồi dậy, Thư Phàm ngái ngủ khỏi: “Anh thấy trong người thế nào? Đã đỡ sốt chưa?”

Trác Phi Dương chăm chú nhìn khuôn mặt Thư Phàm. Những vết nhọ đem nhẻm nổi bật trên gò mà trắng mịn, làm Trác Phi Dương không nhịn được cười.

Thư Phàm đang gãi đầu gãi tai, đột nhiên dừng hết tất cả các động tác khi bắt gặp nụ cười trên môi Trác Phi Dương. “Này anh! Tôi hỏi anh thấy trong người thế nào?” Thư Phàm bực bội, khi lòng tốt không đặt cho đúng người.

“Mặt của cô dính nhọ.” Trác Phi Dương cười, nói. Mặc dù thanh âm vẫn còn suy yếu, nhưng sức khỏe đã tốt hơn.

“A…” Thư Phàm bật ra môt tiếng kêu nhỏ, mặt phút chốc đỏ bừng. “Đâu, tôi bị nhọ ở chỗ nào?” Miệng liến thoắng hỏi, tay Thư Phàm liên tục chùi mặt. Thư Phàm càng chùi, vệt nhọ càng loang ra.

Trác Phi Dương không nhịn được cười, đã cười thành tiếng. Thư Phàm không còn dám ngồi trong lều nữa, vội phi thân xuống mép bờ biển để rửa mặt.

“Đồ xấu xa!” Thư Phàm vừa rửa mặt, vừa nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa Trác Phi Dương.

Đứng trước cửa lều, Trác Phi Dương nhìn ngắm chiếc lều được dựng bằng lá cây và củi gỗ. Trong lòng hắn đang thầm khen ngợi, Thư Phàm thông minh và nhanh trí.

Rửa xong mặt, Thư Phàm quay trở về lều, ngồi cạnh Trác Phi Dương trước đống lửa.

“Là cô đã cứu tôi và mang tôi đến đây?” Trác Phi Dương hiếu kì hỏi Thư Phàm. Hắn vẫn tò mò không hiểu tại sao cả hai lại đi được một quãng đường xa như thế. Hắn nhớ rõ, lúc đó Thư Phàm và hắn không còn sức lực để vùng vẫy, nói gì đến việc vượt cả một quãng đường mấy nghìn mét thế này.

“Không phải.” Thư Phàm thả thêm củi vào đống lửa: “Là hai chú cá heo cứu chúng ta.”

Câu trả lời vượt ngoài dự đoán của mình, khiến Trác Phi Dương nhất thời không nói một câu.

“Anh không tin?” Nhìn khuôn mặt đông cứng của Trác Phi Dương, Thư Phàm cau mày.

“Tôi không phải là không tin cô. Nhưng chuyện này rất giống như câu truyện trong cổ tích.” Trác Phi Dương mỉm cười, nheo mắt nhìn Thư Phàm. Ánh mắt của hắn trong đêm khuya, dưới ánh trăng, càng thêm hiền hòa và ấm áp.

Thư Phàm rơi vào suy tư: “Lúc đầu tôi cũng không dám tin. Nhưng sau khi được hai con cá heo vớt giúp hộp thuốc cứu thương mà tôi đã đánh rơi vào tuần trước, thì tôi lại tin.”

“Ra là thế.” Giờ thì Trác Phi Dương đã hiểu lý do vì sao, Thư Phàm lại có hộp thuốc để cứu mình.

“Anh đã đói bụng chưa?” Thư Phàm thu hồi lại dòng suy nghĩ. Còn có rất nhiều chuyện, Thư Phàm muốn hỏi hắn, nhưng tạm thời ăn để lấy lại sức khỏe mới là quan trọng.

“Cô đã kiếm được thứ gì sao?” Trác Phi Dương nghĩ đến khuôn mặt dính nhọ của Thư Phàm, khóe môi hắn bất giác cong lên.

“Không được cười!” Thư Phàm xấu hổ, gắt nhỏ: “Anh mà cười thì đừng hòng tôi cho anh ăn.”

“Được rồi, tôi sẽ không cười.” Trác Phi Dương nghiêm chỉnh, gật đầu hứa.

Thư Phàm sau khi trừng mắt cảnh cáo Trác Phi Dương, mới đi đến gần bìa rừng, lấy hai con cá được quấn gọn trong một chiếc lá treo trên một thân cây. Thư Phàm phải cẩn thận làm thế, vì sợ sẽ bị thú trong rừng cướp mất đồ ăn.

Con chim hải âu vẫn đậu trên vai Thư Phàm, nó gắn bó với Thư Phàm như hình với bóng.

Trác Phi Dương mỉm cười, nhìn hai con cá được Thư Phàm cẩn thận xiên vào hai thanh củi tươi.

“Cô đã đi bắt cá?” Trác Phi Dương cười, hứng thú nhìn Thư Phàm. Hắn không ngờ là Thư Phàm lại có nhiều tài vặt và khả năng như thế.

“Không phải! Tôi làm gì biết bắt cá. Là do con chim hải âu bắt cho tôi.” Thư Phàm ngượng ngùng gãi đầu, đưa hai xiên cá cho Trác Phi Dương.

“Sao cô không nướng một xiên đi? Phải làm nhiều việc như thế, chắc cô cũng đói rồi.” Trác Phi Dương chỉ cầm lấy một xiên cá trên tay Thư Phàm

“Tôi không biết nướng cá.” Thư Phàm cúi gằm mặt, đầu không dám ngẩng lên nhìn Trác Phi Dương.

Trác Phi Dương phì buồn cười, giờ hắn lại rõ thêm một điểm, hóa ra những vết nhọ ngang dọc trên mặt Thư Phàm là do nướng cá bị cháy.

“Còn không nướng đi?” Thư Phàm ngượng quá, hóa giận, to mồm quát Trác Phi Dương.

Trác Phi Dương không giận Thư Phàm, ngoan ngoãn nướng cá.

Chưa đầy mười phút sau, mùi cá chín vàng ươm, thơm phức bay vào mũi Thư Phàm. Thư Phàm xoa xoa bụng, mắt thòm thèm nhìn xiên cá nướng đang cháy xèo xèo trên lửa.

Trác Phi Dương mặc dù đã cố nín cười, nhưng những tiếng cười khe khẽ vẫn phát ra từ cổ họng. Khuôn mặt và đôi mắt cún con khi đói bụng của Thư Phàm trông thật đáng yêu. Người con gái này luôn vô ưu, luôn sống vui vẻ và khoái hoạt. Dần dần trong lòng hắn, đã dâng lên một cảm giác ấm áp và hạnh phúc khó nói thành lời.

Chap 29:

Nằm tĩnh dưỡng trong bệnh viện được nửa tháng, thấy tình hình sức khỏe đã khá hơn, Tú Linh cầu xin ông Cao xin phép cho mình được xuất viện. Mặc dù không muốn, nhưng vì Tú Linh nài nỉ nhiều quá, lại có chút đáng thương, cuối cùng ông Cao đành nhượng bộ, chuyển lời cầu xin của Tú Linh cho cậu chủ.

Châu Kiệt Phong cũng không muốn Tú Linh nằm bệnh viện, khiến hắn phải đi đi lại lại giữa hai nơi để thăm hỏi, đã nhanh chóng chấp nhận lời cầu xin của Tú Linh. Nhà họ Châu là một gia đình danh gia vọng tộc, nhiều tiền lắm của. Số tiền để thuê riêng một bác sĩ chăm sóc cho Tú Linh thì có đáng là gì.

Tú Linh rất vui mừng vì không còn phải nằm viện nữa. Tuy rằng vẫn chưa dám tin Châu Kiệt Phong là chồng chưa cưới của mình, nhưng gần nửa tháng nằm viện, ngày nào hắn cũng đến thăm hỏi và trò chuyện, đặc biệt là nụ cười của hắn khiến tâm phòng bị dành cho hắn đã dần thả lòng. Tú Linh ngây thơ tin tưởng rằng, một người đàn ông có nụ cười thân thiện như thiên sứ tuyệt không phải là một người xấu, mà đã quên mất rằng, một ác ma luôn tỏ ra mình là một con cừu để đánh lừa thiên hạ.

Căn nhà mà Châu Kiệt Phong đưa Tú Linh về sống cùng, rộng lớn như một cung điện thu nhỏ. Kiến trúc sang trọng, đồ đạc đắt tiền. Không cần biết đến giá trị của nó, Tú Linh cũng ngờ ngợ đoán được số tiền dùng để mua và xây dựng căn nhà này.

Châu Kiệt Phong cho người an bài Tú Linh ngủ trên một căn phòng trên lầu hai cạnh căn phòng của mình. Tú Linh không nghi ngờ gì, đã ngoan ngoãn để cho hắn sắp xếp cuộc sống của mình. Nghe hắn nói mình và hắn đã từng sống cùng nhau, Tú Linh lại càng không nghi ngờ gì.

Người làm trong nhà đã được Châu Kiệt Phong dặn dò từ trước, nên mọi ngôn từ, cử chỉ và hành vi đều rất cẩn thận, không để lộ ra một chút sơ hở. Tú Linh là một cô gái ngây thơ, đơn thuần, dù họ không hành xử một cách cẩn mật, Tú Linh cũng không dễ dàng phát hiện ra.

Châu Kiệt Phong rất hài lòng với cô vợ chưa cưới rơi từ trên trời xuống này. Hơn nửa tháng tiếp xúc, hắn đã nhận ra được tính cách thật ẩn dấu sâu bên trong Tú Linh, đồng thời phát hiện ra Tú linh là một viên ngọc trong suốt, không vương một chút bụi. Có thể nói Tú linh là một cô gái hiếm có trên đời. So với những cô gái mà hắn đã từng gặp, t
hì không có một ai có thể so sánh được bằng Tú Linh.

Lấy một cô vợ có lai lịch không rõ, lại không mang lại một chút giá trị nào về mặt vật chất, nhưng Châu Kiệt Phong lại rất cao hứng và sảng khoái. Đối với hắn, tiền bạc chỉ là một lớp lớp phù du trôi nổi trên sông. Nếu hắn muốn, hắn có thể kiếm được rất nhiều tiền, hắn không cần phải lợi dụng gia thế của một cô gái để củng cố địa vị của mình.

Hàng ngày, Tú Linh đi dạo trong vườn hoa dưới sân nhà. Tú Linh yêu thích tất cả các loại hoa trồng trong vườn, thường cười vui vẻ, bộc lộ rõ tính cách ngây thơ và thuần khiết của mình. Mỗi lần Tú Linh đi dạo trong vườn, Châu Kiệt Phong đều ngây người đứng ngắm Tú Linh từ trên cửa sổ lầu hai.

Càng ngày hắn càng thích Tú Linh, càng muốn giữ Tú linh cho riêng mình. Khi bị ý nghĩ này xâm chiếm, đồng thời hắn cũng thấy lo sợ vu vơ, lo sợ một ngày Tú Linh sẽ nhớ lại tất cả. Lúc đó, không biết Tú Linh có hận và căm ghét hắn không, có bỏ đi và vĩnh viễn không muốn nhìn thấy mặt hắn không? Điều khiến hắn sợ nhất là Tú Linh đã có người yêu, hoặc là đã có chồng rồi.

Bà Ngân Hoa – mẹ Châu Kiệt Phong biết con trai đã tìm được một cô gái kết hôn.
« 91 92 93 94 95 96 97 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 92 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 92
Bài Ngẫu nhiên
- Người cô đơn - Bài hát hay đứng top bài hát tình yêu tháng 11/2012
- Bài thơ hay về cây và lá đầy ý nghĩa trong cuộc sống
- Truyện ký ức tình yêu - truyện buồn lắm, đọc thì đừng có khóc nhé
- Một bài thơ tình rất hay của một bạn gái gửi lên, các bạn đọc và chia sẻ
- Opera mini 7.5 cho máy android
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 92 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved