Truyện tình cảm buồn, Thiên thần ướt cánh mưa, truyện tình buồn, truyện buồn tình cảm phần 3

Truyện tình cảm buồn, Thiên thần ướt cánh mưa, truyện tình buồn, truyện buồn tình cảm phần 3

•Ngày Gửi: 23,02,13 -23:09)
•Xem: 3219 lượt xem

Truyện tình cảm buồn, Thiên thần ướt cánh mưa, truyện tình buồn, truyện buồn tình cảm phần 3


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 3

thường. Chả thế mà chưa đến 4h chiều chúng tôi đã bán hết hoa và kiểm tiền. Hì lời 320k, cũng là 1 con số không nhỏ chứ nhỉ? Cả hai hí hửng vì đi Bát Tràng sẽ không phải bỏ tiền túi ra. Em còn đang cuời toe toét thu hàng thì tôi lấy 1 bông hoa hồng đẹp nhất mà tôi đã dấu ngay từ khi chọn hoa để tặng em. Tôi thấy em có vẻ vui, Tôi định bồi thêm 1 câu “ làm bạn gái anh nhé” nhưng tiếc rằng trước khi đi tôi chưa ăn gan trời. Đành nuốt câu đó trở lại tim. Cũng thật hên vì không nói câu đó khi mà em nhíu mày giật phăng bông hoa kêu:
- anh lãng phí quá, bán đi có phải được thêm tiền không?
Thế rồi em khích mấy câu cho gã đang đi cùng bạn gái mua bông hoa đó. Không hiểu con người kia có trái tim làm bằng sắt hay bằng đá mà có thể hành động thế. Dù gì cũng là tấm lòng của tôi mà.
Cả hai định đi về thì thấy 1 bé gái mặc quần áo phong phanh giữa mùa đông đang nài nỉ 1 ông khách lịch sự mua vé số. Bà vợ đi cùng buông sõng 1 câu:
- Hôi quá, dơ quá, đi ra chỗ khác đi, tao thiếu gì tiền mà phải mua cái đó của mày nữa.
Rồi người đàn ông kia quay ra đẩy cô bé ngã lăn ra đất. Đã thế 2 người đó còn không thèm nhìn cô bé có bị sao không, bước 1 mạch lên chiếc ô tô đen bạc tỉ. Tôi nhìn bọn họ đi mà không thể làm gì. Những người nghèo hèn như chúng tôi hình như đã mặc định là bị mât quyền công dân. Em nhìn tôi vẻ lo lắng, rồi lại nhìn cô bé. Em bước đến chỗ cô bé nhặt giùm những tờ vé số rơi *** trên đường. Chân cô bé bị quệt xuống đường nên xước 1 vệt dài túa máu. Trời rét căm thế này thì 1 vết thương nhỏ cũng đau vô cùng. Em lấy chiếc áo của mình khoác lên cho cô bé rồi đưa cho cô bé 1 cái tấm gì đó. Tôi cúi xuống lấy giẻ buộc chân cho cô bé khỏi chảy máu:
- Châu, hay là chúng ta tặng cô bé số tiền mà chúng ta kiếm được hôm nay?
- Không, số tiền đó là tiền chúng ta nhọc công lao động mới có, chúng ta đã quyết định số phận của chúng là phải dùng cho việc đi Bát Tràng mà. Còn cô bé này thì em đã có cách giúp.
Tôi thấy những tia sáng từ trong mắt em cùng với những tia đau đớn từ mắt cô bé bán vé số. Em có chắc giúp được cho cô bé không khi mà cả 3 chúng ta đều là những người nghèo. Em mua cho cô bé bán vé số 1 bắp ngô làm cô bé cảm ơn rối rít. Em với tôi bước về mang tròng lòng cùng 1 tâm trạng.
- Anh ghét nhà giàu lắm đúng không?
- Tất nhiên, em đã nhìn thấy những hành động của chúng rồi đấy. Không chỉ một lần. Anh đã từng nhìn thấy cả chục lần như thế rồi.
- Vâng, em cũng thấy ghét, nhưng không phải là tất cả, chắc chắn sẽ còn đâu đó những người giàu tốt bụng anh nhỉ?
-Ừm, còn chứ, trong những cuốn truyện cổ tích ấy.
-Anh có vẻ không đội trời chung với họ. Cũng may em không phải người giàu, nếu không sẽ không được làm bạn với anh.
- Đồ ngốc, em mà là người giàu thì vẫn là 1 người tốt thôi, bản chất con người mới là cái phân biệt tốt xấu.
Cuộc nói chuyện của bọn tôi dừng lại ở câu :
- Thứ 7 này đi Bát Tràng đấy anh nhé!
Em bước vào nhà còn tôi quay lại bắt xe bus về phòng.
Tôi thật không dám nhớ lại cái cảnh đi chơi lần trước cùng em. Tôi phải vác cái 3 lô nặng trịch, lần này có phải như vậy không nữa.Hì.Thật may mắn là lần này em mang theo rất ít đồ. Chúng tôi có đi qua 1 cửa hàng lưu niệm. Cửa hàng lưu niệm thì ở đâu chả có. Quan trọng là ở đây có một món hàng rất đẹp. Ngay cả 1 con người thô kệch như tôi cũng thấy nó đẹp mê li.
- Con thiên thần bằng thủy tinh kia tinh xảo và đẹp quá anh.
- Ờ ha. Xem giá niêm yết đi.
Em hí hửng nhìn xung quanh 1 lượt. Khuôn mặt xụ xuống quay ra :
- Không có giá anh.
- Sao lại thế được, em xem lại đi.
- Không phải xem lại, con thiên thần đó chỉ trưng bày ra thôi chứ không bán.
Một giọng nói của 1 người đứng tuổi vang lên ngay sau lưng chúng tôi. Em quay ra hỏi:
-Tại sao lại không bán hả bác?
-Vì nó đợc 1 cậu thanh niên đặt làm duy nhất 1 con. Cậu ấy trả giá rất cao để không có con thiên thần nào như thế nữa. Chiều tối nay cậu ấy sẽ đến lấy.
Cả tôi và em cùng đặt ra câu hỏi :
- Cậu ấy trả bao nhiêu vậy.
-10 triệu
Một cái giá làm tôi giật mình. Sao lại có kẻ thừa tiền làm những trò này nhỉ? Em cứ quyến luyến con thiên thần đó. Nhưng biết làm sao giờ? Nó quá max, lại còn là thứ đọc nhất vô nhị nữa. Nhìn nó thêm 1 lúc rồi Em tỏ vẻ không có gì kéo tôi đi tiếp. Em sao dấu được tôi. Em rất thích thiên thần, móc khóa cặp của em là hình 1 con thiên thần màu hồng, chiếc áo em đang mặc sau lưng cũng có hình 2 con thiên thần đang hướng về phía ánh sáng huyền ảo… vậy thì sao em lại không tiếc 1 con thiên thần làm bằng thủy tinh đẹp đến vậy được chứ?
Em nói muốn chạy đua, tôi bĩu môi nói em sao mà chạy thắng nổi tôi. Em lắc đầu nguây nguẩy nói thử sẽ biết. Tôi phải đeo cái ba lô chấp em chạy trước 1 đoạn dài. Tôi lấy sức đuổi theo em rồi cũng vượt được em. Ham mê chiến thắng, tôi chạy cố 1 đoạn rất xa mà không thèm nhìn lại. Em sao có thể đuổi kịp tôi được? Đến khi chắc chắc nắm phần thắng trong tay tôi mới quay lại và thấy em đang nằm trên đường. Tôi cười, đi ngược lại :
-Thôi nào. Đùng đùa nữa.
Tôi cảm thấy bất an vì em không cựa quậy. Chẳng phải lần trước em cũng dùng trò này để đùa tôi sao?
- Không dậy là anh đi trước này.
Tôi giả vờ quay đi .Vẫn không có 1 phản ứng gì từ em. Tôi vội chạy đến đỡ em dậy. Đây không phải 1 trò đùa: khuôn mặt em trắng bệch không tí máu, toàn thân em mềm nhũn… Tôi bế em chạy như điên đến 1 chiếc xe taxi chở em đến bệnh viện cấp cứu.
Ngồi chờ ở cuối hành lang, tôi cầu cho em đừng gặp mệnh hệ gì. Tôi rất sợ, vì sao thì tôi không rõ. Em bước ra cùng ông bác sĩ già làm tôi như vừa được bồ tát phẩy cho vài giọt cam lộ. Tôi lao đến nắm lấy tay em. Ờ, chính là em đây mà:
-bác sĩ, cô ấy bị sao vậy?
Bác sĩ cười:
- Không sao cả, chỉ là học tập nhiều quá nên suy nhược cơ thể thôi.
Lạy trời, tôi vui đến mức suýt nữa thì nói yêu ông bác sĩ đó. Em chạy vào phòng lấy đò bị quên trong đó. Ông bác sĩ nhìn tôi :
- Cô bé tốt hơn những gì cậu nhìn thấy đấy.
Ông ta nói 1 câu đó rồi bỏ đi để lại cho tôi 1 dấu hỏi to đùng trên trán.
Tôi đưa em lên xe về trước còn tôi nói có việc phải làm, sẽ về sau. Trời cũng bắt đầu xế chiều rồi. Tôi quay lại quán lưu niệm đó chờ cậu khách bỏ cả chục triệu kia thương lượng. Đúng là điên rồ! tôi làm gì thế này? Thương lượng cái gì? Tôi đào đâu ra ngần ấy tiền mà đòi thương lượng. Cậu ta đã chịu bỏ từng ấy tiền ra thì đời nào chịu hòa vốn. ấy vậy mà tôi vẫn kiên nhẫn chờ.
Một chiếc xe con màu đen lầm lũi tiến về phía cửa hàng. Cũng không có gì đáng nói nếu như đó không phải là 1 cậu nam được ông chủ cửa hàng chạy ra đón tiếp. Có khi nào cậu ta chính là người bỏ ra món tiền lớn ấy để đặt làm một món hàng lưu niệm ? Cậu ta tiến về phía con thiên thần trong tủ kính rồi gật gật ra vẻ hài lòng. Không còn nghi nghờ gì nữa… chính là cậu ta.
Tôi mạnh dạn đi vào trong khi ông chủ quán đã đi vào trong.
-Cậu là người đặt làm con thiên thần này ư?
Cậu ta quay ra nhìn tôi, lúc này tôi mới nhìn gần. Khá đẹp trai với cái mũi thẳng dọc dừa, đôi mắt sáng trên làn da trắng của con nhà giàu.
-Phải rồi, cậu thấy đẹp không?
-Đẹp lắm.
-Ừ, tôi định làm tặng em gái tôi đấy. Mà ông chủ cửa hàng bảo có người chờ từ chiều để gặp tôi hỏi mua con thiên thần này. Là cậu chăng?
Tôi hơi quê. Nói mua cho oai chứ tiền đâu mà mua.
-Cũng không hẳn.
-Sao lại không hẳn, cậu định trả giá nó bao nhiêu?
Cậu ta có vẻ khó hiểu nhìn tôi.
-cậu có thể bán trả góp không? Hiện tại tôi không có đủ tiền.
- Ồ, cậu làm tôi ngạc nhiên quá. Một món hàng lưu niệm cũng phải trả góp.Thế cậu định tặng ai?
-Bạn gái tôi… à không phải… em gái nuôi tôi nhưng tôi đang định tỏ tình với nó. Nó rất thích con thiên thần này mà không mua được. Nên …
Cậu ta bắt đầu hiểu ra sự việc. Nghĩ 1 hồi mới nói:
-Nếu tôi bán cho cậu thì 2 người sẽ thành đôi chứ?
-Tất nhiên… Mà sao cậu nói thế. Cậu định cho tôi mua trả góp thiệt à.
-Ừ. Em gái tôi bị bệnh. Tôi nghĩ cũng là do bố mẹ tôi ngày trước lăn lộn trên thương trường thì không tránh khỏi những việc xấu. Tôi đang cố gắng làm nhiều việc thiện để giảm tội ác cho gia đình. Tôi có nhiều dịp tặng em gái món quà khác. Hơn nữa con thiên thần này lại có ý nghĩa lớn với cậu như thế.
- Xem tiếp phần 2
- Xem tiếp phần 3
1 2 3

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 3 trong tổng số 3 trang

Đang xem: Truyện tình cảm buồn: Thiên thần ướt cánh mưa phần 1/3 (full) Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện tình cảm buồn, Thiên thần ướt cánh mưa, truyện tình buồn, truyện buồn tình cảm phần 3
Bài Ngẫu nhiên
- Tổng hợp truyện cười cực hay trong cuộc sống upload ngày 23/11/2012
- Game loạn 12 sứ quân crack free
- Girl xinh facebook - Trần Nữ Thùy Trinh - THPT Phan đình Phùng - Hà Tĩnh
- Rách màng trinh phát tiếng kêu "sựt, sựt"?
- Tin nhắn hình, sms kute chúc mừng tết 2013
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tình cảm buồn, Thiên thần ướt cánh mưa, truyện tình buồn, truyện buồn tình cảm phần 3 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved