Thiên thần ướt cánh mưa, truyện teen buồn, truyện teen love buồn, truyện tình cảm buồn, truyện love rất buồn

Thiên thần ướt cánh mưa, truyện teen buồn, truyện teen love buồn, truyện tình cảm buồn, truyện love rất buồn

•Ngày Gửi: 23,02,13 -23:16)
•Xem: 3601 lượt xem

Thiên thần ướt cánh mưa, truyện teen buồn, truyện teen love buồn, truyện tình cảm buồn, truyện love rất buồn


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 1

- Xem lại phần 1
- Xem lại phần 2
- Anh xin lỗi . hi. Ăn chè nóng nha. Chờ anh xíu anh đi mua.
- Em không ăn đâu. Không phải em giận anh. Anh không bao giờ làm em giận được đâu cưng ạ.
Cái lắc đầu của em cũng mệt mỏi hết sức. Tôi gật đầu đứng dậy bung ô ra rồi chìa tay chờ em nắm, mặt tôi hướng về phía con đường tới phòng trọ của em cách nơi đây hơn 1 km.
- Em chưa muốn về. em muốn ở đây một mình.
Tôi hơi khó chịu trước sự bướng bỉnh của em.
- Thế chờ anh đi mua chè nóng rồi chúng mình ăn cho khỏi lạnh.
- Không mà. Em không muốn ăn.
- Thế về thôi không cảm lạnh bây giờ. Người em run nãy giờ kìa. Dậy anh đưa em về.
- Em đã bảo không mà
Em ngồi thu lại, bó gối trông cô đơn vô cùng.Tôi không thể nào chịu thêm được nữa. Tôi đáp ô xuống:
- Con nhỏ này có bị sao không đấy? Tôi biết đi chơi với tôi không vui, khó chịu lắm. Ừ thì tôi sẽ biến khỏi nơi đây cho cô khỏi ngứa mắt.
Mấy người vừa xuống xe bus nhìn tôi bước đi. Lòng tôi rối bời đến nỗi không hiểu ánh mắt họ muốn nói gì. Chỉ khi có tiếng thì thầm nhỏ tôi mới hiểu:” Bọn nó chia tay nhau đấy”
Mưa to lắm. Có phải mưa Hà Nội khó chịu hơn mưa ở quê tôi không? Kệ. Tôi cứ thế mà đội mưa như 1 thằng điên. Liệu có ai đang nhìn tôi đi trên đường mưa và coi đó là sở thích không? Em không gọi điện, không nhắn tin. Lòng tôi chợt se lại khi biết sự thật ấy.Tốt thôi. Em cứ sống 1 cuộc sống êm đềm bên người yêu còn tôi sẽ tiếp tục sống 1 cuộc sống không có em như hai năm về trước.
Cũng buồn lắm những ngày thiếu vắng em. May mắn là mất đi em nhưng tôi vẫn còn 1 tình yêu khác. Tình yêu bóng rổ. Tôi lao vào tập luyện để cho đầu mình khỏi nghĩ về em. Tôi biết mình đang tiến bộ nhưng đó không còn là vấn đề gì quan trong nưã… vì không có em mà. Em cũng chỉ làm tội được tôi 1 tuần mà thôi! Tôi dã lấy lại được sức sống mà chấp nhận rằng em có người yêu. Tôi chẳng thèm trốn tránh em làm gì nữa. Kì lạ là tôi không hề gặp em ở bất cứ nơi đâu trong trường. Lịch học của em thay đổi chăng?
Rất lâu sai đó tôi mới có dịp nhìn thấy núm đồng tiền má trái ấy.
- em muốn nói chuyện với anh ở quán mía đá lần trước. Chỉ 15 phút thôi được không anh?
Tôi cũng không nghĩ tôi sẽ cho em nhiều hơn chừng ấy thời gian. Em mở đầu với 1 thông tin mà tôi đã biết từ trước:
- Em đã chuyển phòng trọ rồi.
- Hôm trước anh có qua phòng em và biết được chuyện đó rôi.
Em cười khuấy cốc mía đá:
- Chủ nhà không cho em lắp mạng để chơi game và xem phim
- Sao lại buông thả thế .
Em tiếp tục khuấy cốc mía đá tới mức có 1 vài giọt bắn ra ngoài:
- Em muốn chơi game , xem phim để quên người ta. Bọn em chia tay rồi.
Tôi phải vui hay buồn nhỉ? Thực sự là cả hai. Vui vì tôi vẫn còn cơ hội đến với em. Đó là điều tôi luôn mong muốn mà. Nhưng nói cho cùng cậu ta cũng là một người tốt, họ rất đẹp đôi. Tôi không muốn hai người tốt phải có kết cục như thế.Tôi nói 1 câu thực tự đáy lòng:
- Anh nghĩ em không nên làm vậy. Thử quay lại đi em. Chắc 2 người chỉ giận nhau sơ sơ thôi. Mà cho anh biết lí do được không?
Em bỏ thì ra , thổi ùng ục cốc mía đá rồi hút 1 hơi hết sạch:
- Khỏi đi anh. Bọn em chán nhau rồi. Hôm đó anh bỏ về, em cũng dầm mưa về luôn. Mát anh nhỉ?
Tôi nhíu mày:
- Mát con khỉ í! Anh xin lỗi chuyện hôm đó. Vì hôm đó tâm trạng anh không được tốt cho lắm. Đừng chấp anh nha
- Em phải nói bao nhiêu lần anh mới hiểu chứ. Dù anh có làm gì thì em cũng không bao giờ giận anh cả. Anh chơi bóng thế nào rồi.
- Cũng thấy ổn ổn
Em vươn vai nói:
- thế là tốt rồi. Hết 15p. Em tuyên bố anh được tự do.
Em lại cười. Sao em cười nhiều thế. Sao nụ cười em đẹp đến thế. Nó làm em luôn nổi bật. Tôi cá rằng sẽ có rất nhiều người ghen tị với em vì điều đó.
Tôi chưa bao giờ quên được em. Cứ mỗi lần gói được em lại trong tim thì em lại xuất hiện mang theo những cơ hội làm tôi lại bắt đầu hi vọng. Tôi nhớ em. Gặp 1 lần chưa thể làm vơi đi nỗi nhớ đó. Tôi gọi cho em nhưng “ thuê bao”. Sự thật là em lại mất tích luôn sau lần gặp đó.
Phần 3 : Sự bỏ rơi giúp tôi trưởng thành hơn

Một ngày nắng đẹp em em chủ động gọi cho tôi. Giọng em vui khôn tả :
- Anh .. . anh … Em đoạt giải cây bút trẻ trên forum tuyện ngắn zing rồi. Anh hôn em 1 cái đi.
Tôi hiểu tại sao em vui như vậy. Vì chính tôi còn cảm thấy vui mà. Tôi chụt 1 cái qua điện thoại:
- Con bé này. Bao giờ thì nhận giải vậy.
- Em đâu biết đâu. Hôm qua bố mẹ em thông báo thế. Bố mẹ hứa mai sẽ tổ chức liên hoan cho em. Anh phải đến đó. Mai sẽ đến đón anh đi. Thôi nha. Bây giờ em có việc bận.
- Bận đến mức phải dù học miết phải không?
- Anh theo dõi em kĩ thế. Mai 7h tối nha cưng.
Tôi không biết phải tặng em món quà gì đây. Em chia tay rồi. Cơ hội chia đều cho những ai yêu em, trong đó có cả tôi nữa. Tự nhiên trong đầu tôi nảy ra 1 ý tưởng điên rồ . Nhưng cuối tháng rồi, tiền viện trợ lại chưa gửi lên. Tôi gọi điện cả thảy 6 đứa bạn mới có đủ số tiền cần mua món quà ấy: Một con gấu bông nhỏ ở cửa hàng lưu niệm, một chiếc máy ghi âm loại bé ở của hàng cầm đồ.
Đến bến xe bus như đã hẹn thì trời bắt đầu nhá nhem tối. Quanh đây không có ai ngoài tôi và chiếc xe con màu đen lạnh lùng kia. Chợt hai gã trong xe bước ra tiến về phái tôi:
- Cậu có phải là anh Tú. Học trường Đh hà Nội.
Toi hơi run… Trông họ có vẻ là nguời của giang hồ. Bao nhiêu cảnh tượng trong xã hội đen hiện ra trong đầu tôi. Liệu có sự trùng hợp nào ở đây không?
- Vâng.
- Cậu đừng lo. Chúng tôi đến để đón cậu theo lệnh của cô chủ.
Đúng lúc đó điện thoại tôi reo. Là em…:
- Anh đến chưa vậy?
- Rồi . Em đâu?
- Hi Hi .Em có việc bận không đến được. Em nhờ hai người bạn em đến đón anh rồi đó. Anh theo họ nha.
Liệu có phải là 1 vụ bắt cóc tống tiền không? Nếu có thì họ chon nhầm người rồi.Hịc. Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đó có chắc là em không?
- Nhanh lên anh nha. Em đang đợi anh đấy. Em yêu anh . Hi
Em tắt máy để tôi ngơ ngẩn . Tôi chẳng cần biết cái gì đang chờ mình phía trước nữa. Tôi nhớ em, tôi phải lên xe để gặp em. Ngồi lên chiếc xe đáng giá bằng cả mấy lần tài sản nhà tôi mà lòng run run sợ. Họ có phải là bạn của em thật không?
- Hai anh là bạn của Châu đúng không?
Một trong số hai người cười:
- Không phải bạn. Chúng tôi là vệ sĩ của cô chủ.
Những hoài nghi của tôi về em càng lúc càng khó giải đáp. Em ăn mặc giản dị , không thể là 1 con nhà giàu. Nhà em tôi cũng về rồi. Đâu phải thuộc hạng khá giả gì. Nhưng em có 1 cậu người yêu giàu, có vệ sĩ… là sao? Mọi thắc mắc chỉ được kết thúc khi tôi chính mắt nhìn căn biệt thự cao 3 tầng ấy.
- Đây là nhà của gia đinh Châu ư?
- Không! Đây là nhà mà ông chủ mua cho cô chủ để ở khi học đại học. Nhà họ ở dưới Hà Nội 2. Hôm nay ông chủ mở tiệc nên toàn gia qua đây.
Vậy đấy. Câu nói của anh vệ sĩ nguyên văn là như thế đấy. Họ đưa tôi đến cửa . Tôi ngập ngừng bước vào, bên trong đã có rất nhiều người. Ai trong số họ cũng là người thuộc về tầng lớp thượng lưu cả. Tôi lạc lõng giữa chốn xa hoa này. Em đâu? Em cũng là một trong số họ ư? Tôi không thích những người nhà giàu. Ánh mắt tôi dừng lại ở 1 cô gái núm đồng tiền má trái với bộ cánh trắng. Bên cạnh em là 1 cô bé cú chút gì quen thuộc. À. Đó chẳng phải là cô bé bán vé số tội nghiệp bị hắt hủi ở đêm valentin nọ sao? Cả hai mỉm cười tiến lại gần tôi. Em đưa đôi tay ra nắm chặt lấy tay tôi:
- Lạy trời, cuối cùng anh cũng đã tới. Anh nhận ra cô gái bán vé số này rồi sao? Hi.Hôm đó em đã đưa cho cô bé địa chỉ nhà em để đến làm người giúp việc. Bố mẹ em rất thích cô bé và coi như con gái vậy.
Tôi hiểu chứ.Từ khi bước vào đây tôi đã hiểu tất cả. Em kéo tôi bước đi. Những bước đi có vẻ yếu , thiếu lực. Tới chỗ hai người trung niên …quý phái lắm:
- Đây mới là bố mẹ đẻ em, hai người bữa trước anh gặp không phải đâu. Bố mẹ ơi đây là người yêu của con, anh Tú nè, mọi người gặp nhau 1 lần rồi đó. Hi hi.
Sao em lại giới thiệu tôi là người yêu em.Nhanh vậy ư?Đúng là gặp rồi. Họ là người mà hôm đó em gọi là chủ phòng trọ đó. Thảo nào em đùn họ vào xe mà họ không phản ứng gì.
- Chào hai bác. Con xin lỗi. Thật lần đó con không biết hai bác là bố mẹ của Châu.
- Không sao đâu. Ta nghe Châu kể về cậu nhiều rồi. Cảm ơn cậu đã giúp đỡ con bé.
Tôi nhận ra họ đang cười với tôi. Nhìn kĩ lại thấy trong sâu thẳm đôi mắt của họ ẩn chứa 1 nỗi buồn vô cùng khủng khiếp.
- Ồ chào cậu, đến lâu chưa?
Tôi quay ra. Là Minh - người yêu của em. Có vẻ bây giờ họ đã trở thành bạn của nhau. Tốt mà. Còn hơn những mối tình tan vỡ rồi hai người trở thành kẻ thù không đội trời chung.
- Chào cậu, tôi mới đến. Cậu cũng mới đến à?
- Không! Tôi ở đây từ chiều. Thôi tôi có việc chút, xin lỗi cậu.
- Không sao.
Cậu ta quay ra nói với em:
- Mày đừng có chạy nhảy nhiều đó.
Em nhíu mày. Chắc cậu ta chẳng thể nào sửa được cái cách xưng hô đó. Nhất là bây giờ không còn là người yêu của nhau nữa thì cái hình phạt chia tay chẳng thể làm gì nổi.
Em kéo tôi chạy về phía có micro. Qua chỗ có 1 bọn chạc tuổi em thì em bị kéo lại. Một đứa con gái nói:
- Nhân vật chính của ngày hôm nay đây rồi. Cậu làm gì mà bây giờ mới ra. Đoạt giải rồi đinh bơ bọn này à…
Em bị cả lũ vậy quanh hỏi han. Tôi đứng ở ngoài như 1 người thừa.Qua vòng vây,em nhìn
1 2 3 4

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 1 trong tổng số 4 trang

Đang xem: Truyện tình cảm buồn: Thiên thần ướt cánh mưa phần 3/3 (cuối - full) Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Thiên thần ướt cánh mưa, truyện teen buồn, truyện teen love buồn, truyện tình cảm buồn, truyện love rất buồn
Bài Ngẫu nhiên
- Truyện "Nhật ký của Ken (HaY) Phần 3
- Giới thiệu bài hát tiếng Anh hay: Rhythm Of The Rain - Jason Donovan
- Bài hát tiếng Trung tình cảm: Anh mãi là người yêu em! hay về lời và giai điệu
- Xác chết bật quan tài tìm về nhà: Đau đầu nhà khoa học
- Gấu dâm quá cũng mệt lắm các bác ạ
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Thiên thần ướt cánh mưa, truyện teen buồn, truyện teen love buồn, truyện tình cảm buồn, truyện love rất buồn Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved