Thiên thần ướt cánh mưa, truyện teen buồn, truyện teen love buồn, truyện tình cảm buồn, truyện love rất buồn phần 2

Thiên thần ướt cánh mưa, truyện teen buồn, truyện teen love buồn, truyện tình cảm buồn, truyện love rất buồn phần 2

•Ngày Gửi: 23,02,13 -23:16)
•Xem: 3595 lượt xem

Thiên thần ướt cánh mưa, truyện teen buồn, truyện teen love buồn, truyện tình cảm buồn, truyện love rất buồn phần 2


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 2

tôi với ánh mắt lo lắng, không thèm trả lời những câu hỏi của bọn đó. Bỗng 1 đưa con gái nhìn theo ánh mắt cảu em buông ra 1 câu:
- Sao có mùi gì hôi hôi nhỉ? Các cậu có ngửi thấy không?
Một cậu nam nhìn xéo tôi , bịt mũi:
- Ừ hôi quá. Mùi nhà nghèo đấy.Sao lại có thằng nhà quê ở đây nhỉ? Chắc là tới kiếm trác.
Cả bọn cười hô hố.Tôi thật không thể nghĩ mình lại bị công kích theo 1 cách đặc biệt thế này. Cái suy nghĩ bọn nhà giàu toàn là người xấu của tôi càng được chứng minh là đúng. Tôi mỉm cười:
- Ấn tượng đấy chứ! Thì ra cô gọi tôi tới đây để chế nhạo…để làm trò cười cho 1 buổi liên hoan.Lẽ ra…tôi phải biết.
Em lắc đầu nhìn tôi. Những giọt nước mắt của em mà lần đầu tôi thấy đang lăn nhẹ. Chúng chẳng khác gì những giọt nước mắt cá sấu. Bọn bạn em thấy vậy nên không cười nữa. Em hình như muốn nói gì đó. Tôi nói chèn lên giọng nói yếu ớt của em:
- …Không sao đâu. Tôi vẫn đến nếu như tôi có biết trước sự việc sẽ như thế này.Tôi muốn thấy cô cười mà.Tôi không trách gì cô đâu. Không trách gì dù cô đã nói dối tôi suốt 3 năm trời.Còn các người…
Tôi chỉ tay thẳng về mặt lũ bạn của em:
- Ừm là dòng dõi quý tộc…ừm là tầng lớp thượng lưu. Nhưng đừng có vội lên mặt khinh thường những người nghèo chúng tôi. Cuộc đời không ai nói trước được gì đâu. Khinh thường những người nghèo là khinh thường chính cha ông các người đấy. Nên nhớ cha ông các người cũng bước ra từ những nguời nghèo như chúng tôi.
Câu nói của tôi khiến cho toàn bộ mọi người chú ý. Bố mẹ em đang nhìn tôi. Vẫn với đôi mắt buồn lúc nãy.Tôi cảm thấy tự tin hơn bao giờ hết. Rút trong túi ra 1 hộp quà, tôi chìa ra đưa cho em và nói:
- Đây là quà của tôi. Chúc mừng cô đoạt giải “Cây bút trẻ”. Tôi biết nó chẳng là cái gì so với những gì cô đang có. Hãy cứ nhận lấy vì nó là cả tấm lòng của tôi. Sau khi tôi quay đi, cô có thể…vứt zô thùng rác…
Tay em run run nhận hộp quà. Núm đồng tiền má trái trở lên nhăn nhúm khó coi. Xin lỗi vì điều đó không để lại trong tôi cảm xúc gì cả. Tôi quay lưng bước đi với khí thế ngẩng cao đầu cảu người chiến thắng.
Ra đến cổng thì tôi thấy Minh mới bước ra khỏi xe. Chắc cậu ta mới đi đâu xong. Bây giờ mới quay lại.
- Cậu định đi đâu vậy?
- À tôi có việc phải về rồi.
- Sớm vậy sao. Châu rất háo hức chờ cậu đến để nói cái gì đó. Cậu nghe chưa vây?
Tôi cười nhạt.
- tôi nghe rồi. Rất ấn tượng.
- Tôi biết mà. Chúc cậu hạnh phúc nhá. Cậu có cần tôi chở về không?
- Không tôi tự về được.
Thế rồi tôi đi nhanh ra đường. Cũng may ở đây có 1 bến xe bus gần. May hơn nữa là tôi có xe về ngay. Tôi chợt cười 1 mình. Nhận ra 1 điều khá thú vị.Những hôm em và tôi có chuyện thì trời lại mưa. Tôi gặp em, trời mưa rào nặng hạt. Đến lúc tôi tỏ tình là những hạt mưa phùn mùa xuân.Tôi và em kết thúc sau 2 năm quen biết, tôi bỏ về vẫn dưới cơn mưa rào ấy.Hôm nay chẳng phải trời cũng đang mưa đó sao. Những hạt mưa đang đua tranh nhau xem ai chạm đất trước mà không hề biết khi xuông đất thì cuộc sống của nó sẽ kết thúc.Tiếng còi cứu thương ngược hướng kêu inh ỏi cả một vùng trời. Lòng ích kỉ khiển tôi mong rằng nó đến ngôi nhà đáng ghét ấy để đón 1 trong số những kẻ đã hạ nhục tôi.
Em là gì trong trái tim tôi? Là 1 mao mạch hay là những tế bào? Không. Em là cả con tim đó.Điều đó không phải đến giờ rôi mói nhận ra, chỉ là tôi không muốn chấp nhận sự thực đó. Tôi không muốn thừ nhận rằng em quan trong với tôi đến mức tôi có thể chết vì em.Tôi yêu em. Vấn đề là tôi và em ở hai tầng lớp khác nhau. Bạn bè ,gia đình em không chấp nhận tôi…Tôi cúng không thể hòa hợp được với họ. Thật bất ngờ khi em là con nhà giàu. Bất ngờ hơn nữa là hôm nay tôi đã làm em khóc. Tôi tệ quá chăng? Một bộ phim không thể chỉ toàn những nhân vật tốt. Phải có nhân vật tốt và nhân vật xấu. Em đẹp vậy nên đóng vai tốt. Còn tôi xin làm vai xấu vậy.
Tôi xóa số em. Xóa để khỏi gục ngã những khi mềm yếu.Em cũng đâu thèm gọi cho tôi đâu. Có gặp nữa có lẽ em nên mỉm cười…quay mặt đi nơi khác.Vì tôi vẫn muốn thấy nụ cười bên núm đồng tiền má trái ấy. Tôi phải cảm ơn em đã đến bên tôi, thay đổi con người tôi. Cho tôi niềm vui và niềm tin. Cho tôi biết tình yêu không bao giờ chỉ là một màu hồng.
Ông trời cũng khéo trêu nguời. Biết nhìn mưa tôi sẽ nhớ đến em nên mưa hoài 3 ngày không dứt.Có hôm đi học, tôi vô thức xuống 1 bến xe bus không phải là bến xe trường mình. Giật mình nhận ra đó là bến xe lần đầu tôi gặp em. Ngồi trên cái ghế sắt lạnh, tôi cảm thấy thích thú khi ngắm mưa.Thảo nào hôm đó em ngang vậy, người run bần bật mà dám cãi lời tôi để ở lại.
Tới ngày thứ tư thì trời nắng to làm tôi tưởng tôi đang ở tiết trời mùa hạ. Tôi tự nhủ mình sẽ bình thường trỏ lại. Sẽ coi em như 1 thứ sa xỉ. Không hiểu sao lòng tôi tự nhiên cảm thấy khó chịu. Như thể mình vừa mất đi một phần cơ thể vậy. Tôi nghĩ đó là do sự thay đổi đột ngột của thời tiết. Cầm trái bóng rổ trên tay tôi nghĩ tình yêu của tôi và em giảm 1 cách thê thảm còn với bóng rổ thì lại tăng không ngừng. Vì sao vậy? Vì bóng rổ không lừa dối tôi, còn em thì khác.Em lợi dụng tôi, lừa dối tôi. Đến giờ tôi vẫn không thể hiểu em lừa dối tôi với mục đích gì? Em cần gì ở 1 thư sinh thô kệch và nghèo khó như tôi?
Tôi đến trường sau 4 ngày nghỉ. Hôm nay tôi không gặp em… Cũng tốt mà. Thế rồi rất lâu sau đó tôi cũng không gặp em. Chẳng có gì là lạ nữa cả. Trước đó em cũng nghỉ cả tháng trời đó thôi. Em là con nhà giàu mà… Học cách tiếp quản 1 sản nghiệp lớn sẽ tôt hơn là học sách vở này. Tôi không quan tâm về em nữa. Đúng hơn là tôi không thể quan tâm em nữa. Chúng tôi bây giờ là 1 con số 0 theo đúng nghĩa gốc rồi.
- Cậu muốn nhập đội bóng của chúng tôi ư?
- Vâng ! Em thấy đội bóng anh đang tuyển cầu thủ mà.
- Thế trước cậu đang ở đội bóng nào?
- Em chưa gia nhập đội bóng nào. Cũng chưa có thành tích gì cả?
Là tôi đang nói chuyện với quản lí đội bóng rổ Khí Thế Mới ở Hà Nội. Những ngày tháng qua tôi tập luyện rất tích cực. Tôi cảm thấy mình đủ khả năng trở thành 1 cầu thủ trong câu lạc bộ bóng rổ danh tiếng này.
- Vậy thì khó ha. Cậu cũng biết rồi đấy. Đội bóng chúng tôi rất mạnh. Cầu thủ chúng tôi đang có toàn là những tuyển thủ. Chúng tôi yêu cầu ở những người mới tuyển rất cao. Cậu thì chưa có kinh nghiệm thi đấu. Mà tôi trong cậu quen quen. Hình như cậu hay xem chúng tôi thi đấu lắm thì phải?

Anh quản lí chợi nhận ra điều đó và nhìn tôi với ánh mắt thiện cảm hơn 1 chút.
- Vâng! Em không biết yêu cầu của đội bóng cao như thế nào? Em cũng không biết trình độ của em có đủ để gia nhập đội bóng không? Nhưng anh cũng nên xem em biểu diễn chăng?
- Thì quản lí cứ cho cậu ấy cơ hội đi. Cậu ta tuy chưa tham gia đội bóng nào nhưng biết đâu lại là 1 tay chuyên trên đường phố.
Một cầu thủ nói với anh quản lí rồi tung quả bóng cho tôi. Tôi cười. Dường như lòng tự tin trong tôi phải bằng cả trăm người gộp lại. Trái bóng trên tay tôi dễ bảo lạ thường. Tôi bắt đầu với việc dẫn bóng dọc hàng rào với tốc độ khá cao mà không để đổ cây cột nào. Tôi vừa chạy vừa ném bóng khá chuẩn xác. Còn tình huống ném bóng cố định 3 đ cũng được tôi hoạn thành 1 cách ngon lành. Anh quản lí vỗ tay:
- Nói đúng ra thì cậu chưa thể đạt trình độ như các cầu thủ của tôi. Nhưng tôi thấy ở cậu rất nhiều điều: sức trẻ, tình yêu bóng rổ, lòng quyết tâm. Những ưu điểm đó sẽ giúp cậu tiến xa hơn nếu cậu quyết định chơi bóng theo con đường chuyên nghiệp. Được tập luyện cùng với những cầu thủ của tôi, tin rằng cậu sẽ sớm trổ mã.
Tôi còn chưa kịp hiểu hết thì ông ta đưa cho tôi 1 tờ giấy kêu tôi đọc. Tôi sung sướng hét lên…đó là 1 hợp đồng có thời hạn 1 năm. Vậy là tôi đã làm được cái điều mà trước kia tôi nghĩ là không thể. Tôi đã phá được cái vỏ do chính tôi tự tạo cho mình bấy lâu nay. Quan trọng hơn là tôi đã thành công mà không cần em bên cạnh. Nụ cười lúc này của tôi tươi hơn rất nhiều. Tôi muốn gặp em, tôi muốn cho em biết tôi thành công như thế nào…muốn cho em biết , với tôi em cũng không là cái gì!
- Đi uống mía đá anh nhé! Em khao, coi như trả ơn anh.
Câu nói của đôi bạn đi bên cạnh làm tôi giật mình. Cũng lâu rồi kể từ cái ngày tôi bị đám người ấy sỉ nhục. Tôi lại nghĩ về em, tôi chưa hề quên được em. Nếu tôi cứ cố loại bỏ em ra khỏi đầu thì những câu hỏi về em càng trở lên nhiều hơn. Tôi bước lên chiếc xe bus đến căn nhà sa hoa đó. Tôi không hiểu tại sao tôi làm vậy. Chỉ biết là tôi sẽ cảm thấy rất khó chịu nếu tôi quay về. Chắc chắn đó không phải là sự thôi thúc của trí tò mò. Thôi tôi tạm gọi là tiếng gọi của trái tim.
- Cậu là Tú phải không?
Tôi quay lại nhìn cái giọng nói quen quen ấy. Phải rồi ! Là Minh, tôi cũng đoán được là cậu ấy.
- Minh à, tôi có việc đi qua đây nên dừng lại 1 chút.
- Cậu vào nhà đi
Căn nhà này của em mà? Sao Minh lại có thể mời tôi vào như 1 chủ nhà? À, họ đã quay lại.
- Tôi không nghĩ tôi sẽ làm vậy! Tôi có việc phải đi bây giờ. Cậu và Châu quay lại rồi à?
Minh ngạc nhiên:
- Tôi tưởng cậu phải biết tôi là anh trai ruột của nó từ cái hôm đó rồi chứ?
Tôi có nghe lầm không vậy? Cũng đâu còn quan trọng với tôi đâu. Tôi đã bỏ được cái kiểu hi vọng viển vông rồi.
- Vậy sao hai người là phải nói dối tôi vậy?
- Tôi đóng giả nó để qua mặt cậu thôi! Cậu nhớ không ? Tôi đặt làm con thiên thần đó là cho nó đấy!
1 2 3 4

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 2 trong tổng số 4 trang

Đang xem: Truyện tình cảm buồn: Thiên thần ướt cánh mưa phần 3/3 (cuối - full) Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Thiên thần ướt cánh mưa, truyện teen buồn, truyện teen love buồn, truyện tình cảm buồn, truyện love rất buồn phần 2
Bài Ngẫu nhiên
- AVATAR 197 mod max speed nhanh nhất, avatar mod chụp ảnh màn hình
- Bài hát MP3: Mẹ của con - Mang đầy tình cảm và rất ý nghĩa, có lẽ dù là ai bạn sẽ khóc khi nghe!!!
- Mobi army online cho máy android - tựa game bắn gunbourd trên mobile
- Video beat karaoke bài Hoa anh đào trong gió - Nguyễn Vũ
- Muôn trùng cách xa - bài nhạc trẻ mới rất rất tình cảm của Du Thiên
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Thiên thần ướt cánh mưa, truyện teen buồn, truyện teen love buồn, truyện tình cảm buồn, truyện love rất buồn phần 2 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved