Thiên thần ướt cánh mưa, truyện teen buồn, truyện teen love buồn, truyện tình cảm buồn, truyện love rất buồn phần 3

Thiên thần ướt cánh mưa, truyện teen buồn, truyện teen love buồn, truyện tình cảm buồn, truyện love rất buồn phần 3

•Ngày Gửi: 23,02,13 -23:16)
•Xem: 3597 lượt xem

Thiên thần ướt cánh mưa, truyện teen buồn, truyện teen love buồn, truyện tình cảm buồn, truyện love rất buồn phần 3


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 3

Nhưng tôi cứ nghĩ cậu phải biết chuyện này từ hôm đó rồi.
- Thì ra là vậy. Châu rảnh ghê! Bây giờ có người yêu mới rồi chắc không còn nghịch như trước nhỉ?
Tôi cười hỏi như 1 câu xã giao. Chợt nụ cười của tôi tắt ngúm, ánh mắt của Minh như toát lên 1 điều gì đó khủng khiếp lắm.
- Nó chết rồi…
Minh vừa nói cái gì vậy? Tai tôi ù đi đâu nghe được gì. Những giọt nước mắt của Minh khẳng định đây hoàn toàn không phải là 1 trò đùa.
- … hôm đó cậu bỏ đi, nó bị sốc rồi ngất…Xe cứu thương đưa nó vào bệnh viện. Liền 3 ngày nó chỉ tỉnh được 5h đồng hồ. Ngày thứ 4 thì nó xa rời chúng tôi mãi mãi…
Tôi đứng không vững, phải dựa vào hàng rào gỗ bên cạnh. Tiếng còi cứu thương inh ỏi hôm đó vang lên trong đầu tôi. Tiếng còi xe cứu thương hay là tiếng gầm của thần chết? Thì ra em đã ra đi vào 1 ngày nắng đẹp.
- Sao có thể thế được ? Em yếu đuối vậy ư? Là tôi hại chết em ư?
- Cậu không có lỗi. Dù muốn hay không thì nó vẫn phải xa rời chúng ta. Nó bị 1 khối u chèn não . Phát hiện từ trước đó rất lâu rồi nhưng y học hiện nay chưa tìm ra phương pháp chữa trị . Nó đành dùng thuốc *** quá trình phát triển của khối u thôi. Lúc đầu nó chỉ bị choáng 1 tí thôi. Sau đó đôi khi nó bị ngã lăn ra nhưng tỉnh lại sau vài phút. Dần dần nó bị ngất đột ngột nhiều hơn, thời gian hôn mê cũng kéo dài hàng giờ. Bố mẹ tôi buộc phải bắt nó nghỉ học vào bệnh viện dù làm vậy cũng không thay đổi được gì.
Đúng rồi! Tôi đã từng nghe Minh kể về em gái mình. Cô em gái bị mắc phải 1 căn bệnh khó chữa. Nhưng những điều khủng khiếp ấy tôi tưởng chỉ có trong phim ảnh thôi! Làm sao em chịu nổi sự thật mà người ngoài cuộc như tôi còn sởn gai ốc khi nghe? Em đã phải sống khi mà biết trước ngày chết của mình ư? Đầu óc tôi điên đảo cả lên, chẳng thể nói được gì.
- Cậu vào nhà đi. Vào nhà nhìn nó 1 lần.
Minh đưa tôi vào nhà. Vẫn vậy. Rộng và sa hoa. Chỉ có điều thay cho cái cảnh đông đúc nhộn nhịp hôm đó là sự trống trải, vắng vẻ. Tôi thắp cho em 1 nén nhang, thấy ảnh em đang cười rất tươi, núm đồng tiền rực rõ hơn bao giờ hết:
- Tại sao…
- Ừ, tại vì mấy hôm nó bị hôn mê không ăn được gì. Phải tiếp chất dinh dưỡng vào làm cho toàn thân nó phù lên. Không còn là nó nữa. Bố mẹ tôi phải lấy những tấm ảnh cũ của nó làm ảnh thờ. Nhưng ảnh của nó, ảnh nào cũng cười tươi hết… Từ khi biết bị bệnh không chữa nổi, nó thay đổi thành 1 con người hoàn toàn khác. Nó không nhận tiền tiêu vặt của bố mẹ nữa, không chơi bời đàn đúm với lũ nhà giàu nữa, nó cười nhiều và vô tư hơn cả trước.
- Thôi cứ để cái ảnh như Châu đã từng sống, vui vẻ như 1 thiên thần.
Tôi thương em quá. Càng thương em tôi càng trách chính bản thân mình hơn.
- Tôi cũng nghĩ vậy! Trước bữa tiệc nó nhắc đi nhắc lại là không cho cậu biết nó bị bệnh. Sau khi vô bệnh viện , tỉnh lúc nào là nó yêu cầu mọi người giữ kín chuyện với cậu lúc đấy. Nó muốn cậu cứ trách nó, như thế cậu sẽ bớt buồn. Tôi và bố mẹ đã thực hiện đến tận bây giờ. Nhưng tôi nghĩ cậu cần biết sự thật. Đó là quyền và trách nhiệm của cậu.
- Cảm ơn cậu đã cho tôi biết. Tôi không thể vô tâm được, tôi phải biết những gì em đã phải chịu đựng.
Minh gật đầu rồi quay lại phía sau lấy cuốn sổ đen dày hơn cả cuốn Triết học. Đưa cho tôi Minh nói :
- Hôm cuối cùng nó khỏe mạnh lạ thường. Nó đi lại được, ăn uống được. Nó còn đòi viết nhật kí nữa. Nó chết khi còn đang cầm bút.Còn chuyện này nữa. Chắc đến khi chết nó cũng không biết được là nó chưa hề đoạt giải “ Cây bút trẻ”. Chỉ là bố mẹ tôi thấy nó không sống được lâu nên làm vậy cho nó vui, cho nó không còn hối hận gì cả.
Tôi ngậm ngùi cầm lấy cuốn sổ . Nâng niu như nâng niu 1 thiên thần.
- Cuốn nhật kí đó là nơi duy nhất nó có thể thả lòng cho những khoảng lặng. Bây giờ nó là của cậu vì hầu hết nọi dung toàn viết về cậu.
Tự nhiên tôi đặt ra câu hỏi tôi đến đây là đúng hay sai? Tôi đã phải nghe 1 sự thực quá khủng khiếp so với sưc chịu đựng của mình. Đến để đau, để khóc hay ích kỉ giữ lại niềm vui cho riêng mình. Căn phòng nhỏ của tôi trở lên trống vắng vô cùng. Hình như em đang ở đây. Em đang nhìn tôi và cười đấy.Tôi còn nhìn rõ núm đồng tiền má trái rung rinh như ngày mới quen cơ mà. Mở cuốn nhật kí, Nét chữ rất riêng và quen thuộc ấy làm tôi co thắt từng khúc ruột.
Phần 4 : Thiên thần ướt cánh mưa
- Ngày 20-6-2007 : Mình mới biết mình bị một khối u chèn não.Bác sĩ kêu không có cách nào mổ được. Mình sẽ phải uống những thứ thuốc đắng đó để làm chậm quá trịnh phát triển của nó. Ôi! Không thể tưởng tượng nổi. Tất nhiên mình buồn, mình khóc. Nhưng mình tự cho phép mình yếu đuối 1 ngày hôm nay thôi. Từ ngày mai trở đi sẽ không còn giọt nước mắt nào có thể lăn trên má mình được. Mình sẽ sống “ sung” hơn cả trước cho mà xem. Đâu cần sống nhiều đâu nhỉ? Chừng ấy thời gian cũng đủ để cho mình để lại cái gì đó cho cuộc đời rồi. mình sẽ không yêu đâu. Đơn giản vì mình không muốn phải buồn vì tình yêu. Càng không muốn người ấy phải buồn khi mình rời khỏi thế gian này.
- Ngày 19-4-2008: Mình thi thử đại học rồi. Điểm cao nhất lớp nhé. Thế mà bố mẹ không cho thi. Cứ bắt qua Úc điều trị. Mình đã đi điều trị cả chục lần rồi. Nhiều chỗ còn có nhiều hi vọng hơn lần đi Úc này, thế mà họ cũng có chữa được đâu.Mình bảo nếu không cho mình thi đại học thì sẽ không ra ngoài nữa. Anh 2 hiểu mình, nói giúp mình bao nhiêu ra, cuối cùng bố mẹ cũng đồng ý. À mình tình cờ đọc được 1 top nói về những con thiên thần. Chúng bay xuống trần gian vào 1 ngày được phân từ trước để lấy nhựa sống. Nếu con thiên thần tới vùng đang mưa sẽ bị ướt cánh phải làm kiếp người dưới trần gian chờ ngày mọc cánh lại…
- Ngày 8-8-2008 : Oh yeah! Mình đậu đại học rồi Hà nội rồi. Nỗi buồn chợt len lói giữa niềm vui khi mình đang viết những dòng nhật kí này. Liệu mình có đủ thời gian để cầm tấm bằng tốt nghiệp trong tay? Thôi chuyện đó tính sau. Bố mẹ mua nhà cho mình trên đó. Mình không thích như vậy …Mình không còn nhiều thời gian nữa. Mình muốn sống như các bạn sinh viên xa quê khác cơ. Thuê phòng trọ, đi làm thêm. Ôi thích quá.
- Ngày 10-9-2008: Mai mình nhập học rồi. Hôm nay đi tìm trường bị ướt hết cả người vì mưa to quá. Có 1 anh nhường ghế cho mình. Anh ta đâu biết mình đang sống nhanh, sống bù lại nhưng ngày mình không thể sống. Mình không thích ngồi, mình thích đứng như những bạn sinh viên khác. Anh ta cũng vui tính. Bây giờ mình sẽ nhắn tin nhờ anh ta mai đưa mình tìm phòng nhập học. Anh ta học trường mình mà.
- Ngày 11-9-2008 : Khứa khứa, vui quá. Mệ nữa. Bác sĩ kêu nên ít vận động và tránh làm việc nặng nhưng vui không cưỡng được. Mình lấy áo anh ta giả làm sinh viên tình nguyện đi bắt nạt bọn cùng tuổi. Mình còn trúi anh ta, bí mật quát 1 con bé làm nó sợ xanh mắt mèo ra.Lúc về anh ta cứ nhìn mình rồi lại nhìn quán mía đá. Thế mà ra đến cổng trường rồi vẫn chưa chịu mời. Bắt mình phải ra tay. Không hiểu sao mình tự nhiên với anh ta thế : thổi ùng ục cốc mía đá rồi khích anh ta uống hết. Anh ta đúng là đồ ngốc. Thích bóng rổ mà không dám chơi. Lại còn không tin có thiên thần nữa chớ…
- Ngày 20-10-2008 : Anh ấy giúp mình rất nhiều. Hôm nay tặng hoa mình nữa nè. Mình cũng thích thích anh ấy. Tự nhiên lại nghĩ về anh ấy nhiều hơn cả anh hai. Phải chỉnh ngay mới được, mình không được phép yêu ai hết đó.
- Ngày 1-12-2008 : Anh rất quan tâm mình. Có những lúc mình còn tưởng chúng mình là người yêu của nhau cơ đấy. Anh thích núm đồng tiền của mình thì phải . Nhưng không dám nhìn lâu. Ha ha
- Ngày 13-1-2009 : Mình và anh đứng trên cầu Thê Húc. Mình muốn làm người yêu anh. Thực sự đấy. Mình biết mình không còn là mình nữa, không giữ được cái quyết tâm lúc đầu nữa. Mình định nói là “ Anh dễ thương lắm, lại hay bảo vệ em, anh là bạn trai em nhé!” Nhưng nói đến chữ “ anh làm “ thì mình khựng lại rồi vội chuyển thành “ anh trai em nhé”. Thật bực mính khi anh đồng ý. Chả nhẽ anh chưa hề yêu mình, hay anh đã có người yêu rồi. Tình cảm anh dành cho mình chỉ là do mình chủ quan đánh giá ư? Mình buồn nói hôm nay sẽ tốn nhiều giấy mực không phải vì có thêm ông anh mới mà là vì mất đi cơ hội làm người yêu của anh. Thực ra mình mâu thuẩn lắm. Cái đầu mình cứ nhảy loạn xà ngậu cả lên. Lúc về anh vào phòng mình. Như mọi lần,mình nhanh tay cất cái bọc thuốc to tướng đi rồi. Mình không muốn anh thương hại mình đâu. Mình cũng chưa 1 lần nói cho anh biết mình là con nhà giàu. Cứ để anh nghĩ mình là cô bé nhà quê đi. Như vậy sẽ không phải phiền phức. À. Cứ tưởng bị bại lộ khi mình bị ngất. Tỉnh dậy thấy mặt anh trắng chả khác gì mặt mình. Thương anh quá. Mình nhanh trí nói như 1 trò đùa. Hên là anh đã tin. Bây giờ mình gác bút ở cuốn nhật kí này để khai bút ở cuốn sổ sáng tác truyện. Nhũng hình ảnh về anh đã ăn sâu vào trong từng câu chữ rồi.
- Ngày 15-1-2009 :Phù phù mệt quá. Hôm nay đi chơi. Tôi nghiệp anh thật. Thư sinh mà phải vác cái ba lô to tướng. Đồ ăn, nước uống… bao nhiêu ra. Không bỏ được 1 thứ nào ở nhà cả. Anh có ý muốn chia trả tiền thức ăn mình mua. Mình nói là đồ quê mang lên. Nói 1 thôi 1 hồi cuối cùng anh mới chịu. Anh còn có vè hậm hực vì về muộn , phải bỏ lỡ 1 trận bóng rổ hay. Xì.
- Ngày 26-1-2009 : Hôm nay mình và anh ăn tất niên. Bố mẹ không cho vì phải ăn tất niên ở nhà. Mình giả vờ khóc nói mình bị bệnh, bố mẹ không thương mình nữa. Cộng thêm sự viện trợ nhiệt tình cuả
1 2 3 4

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 3 trong tổng số 4 trang

Đang xem: Truyện tình cảm buồn: Thiên thần ướt cánh mưa phần 3/3 (cuối - full) Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Thiên thần ướt cánh mưa, truyện teen buồn, truyện teen love buồn, truyện tình cảm buồn, truyện love rất buồn phần 3
Bài Ngẫu nhiên
- Truyện love: Anh ghen... vì anh yêu em
- Hwa Shin - Park Hyo Shin - Bài hát Hàn - Anh sôi động nhưng tình cảm, lôi cuốn và đặc biệt hay về nhịp điệu, âm nhạc
- Thư tình yêu lãng mạn gửi em: Mình yêu nhau nhé em!
- Tâm sự tỏ tình rất vui và rất hay
- Xa nhau từ đây - Hồ Vinh Khoa - bài hát tình yêu hay
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Thiên thần ướt cánh mưa, truyện teen buồn, truyện teen love buồn, truyện tình cảm buồn, truyện love rất buồn phần 3 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved