Truyện tình cảm, Vì anh là người phục vụ quán Bar full toàn tập, truyện tình yêu quán bar, truyện tình cảm hay phần 10

Truyện tình cảm, Vì anh là người phục vụ quán Bar full toàn tập, truyện tình yêu quán bar, truyện tình cảm hay phần 10

•Ngày Gửi: 14,10,13 -15:32)
•Xem: 13333 lượt xem

Truyện tình cảm, Vì anh là người phục vụ quán Bar full toàn tập, truyện tình yêu quán bar, truyện tình cảm hay phần 10


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 10

ngay ra mở cửa…
“Chát”
-Cô chết đi.- Duy nói một câu ngắn gọn khiến tôi chết đứng,
Không gian ngưng đọng,….
Mọi thứ vẫn diễn ra….
Vẫn đẹp đẽ…….
Nhưng tại sao tất cả đột nhiên sụp đổ thế này???
Tôi sực tỉnh chạy theo bóng dáng dần xa của Duy…
Tôi biết….
Người duy nhất có thể khiến Duy xử sự với tôi thế này là ai…
“Huy! Anh xảy ra chuyện gì rồi sao?”
Tôi gào lên trong tâm trí….
Đừng có chuyện gì, nhé Huy?
Tôi sực tỉnh chạy theo bóng dáng dần xa của Duy…
Tôi biết….
Người duy nhất có thể khiến Duy xử sự với tôi thế này là ai…
“Huy! Anh xảy ra chuyện gì rồi sao?”
Tôi gào lên trong tâm trí….
Đừng có chuyện gì, nhé Huy?
Tôi nhìn cái bóng cô đơn củ anh ta xa dần, tôi cố đuổi theo, nhưng rồi lại mất hút…
Tôi vội vàng bắt taxi, đọc nhanh địa chỉ cho bác tài rồi luôn miệng hối thúc khiến ông ta cũng phát bực….
Tôi sững sờ…
Cửa căn hộ mở toang….
Tôi thận trọng bước vào, linh cảm không lành chút nào…..
Mùi tanh của máu xộc vào mũi tôi gần như ngay lập tức… Tôi chạy vào nhà…..
Một màu hiu quạnh đáng sợ bao quanh ngôi nhà…..
Màn cửa bay phất phới…..
Tôi run rẩy đi vào hướng nghe mùi máu…..
Cửa phòng tắm hiện ra ….
Tôi lẫm chẫm bước vào như một đứa trẻ, nước mắt bất giác trào ra….
Một bồn tắm đầy máu….
Tôi ngã ra sau, chống hai tay xuống sàn nhà….
Run run đưa tay lên, đôi mắt tôi thấy tay mình đầy máu…. Là máu….
-á…. Máu… là máu….
-Không phải máu. Là máu của em trai tôi.- Tiếng nói sau lưng khiến tôi giật mình.
Đôi mắt của Duy lạnh một cách đáng sợ, khuôn mặt như một khối đóng băng đc tạc khắc tuyệt mỹ…
Tôi còn sợ hãi hơn….
Anh ta khác….. rất khác….
Anh ta như hóa thành con quỷ hút máu thực sự, không còn chút tình cảm nào trong đôi mắt đen…….
Tôi lùi dần…. ngồi bệt giữa sàn nhà đầy máu…. Giữa không gian tanh tưởi và đáng sợ…..
Nhưng rồi tôi thấy anh ta quay người đi………
Là sao chứ?
Tôi bật dậy:
-Đã có chuyện gì xảy ra??
-………- Sự im lặng đáng sợ càng khiến tôi hốt hoảng.
Tôi bổ nhào đến đứng trước mặt anh ta:
-Anh có nói không???? Đã có chuyện gì? Xảy ra chuyện gì?? Chuyện…. chuyện.. gì chứ? – Giọng tôi dần trở nên run rẩy lắp bắp.
Duy nở một nụ cười lạ lùng:
-Cô khỏi giả bộ.
-Tôi….. Anh thôi đi. Có chuyện gì? Anh…. Không nói sao? Tôi cầu xin anh!- Tôi van lơn.
-Cô không thấy sao?- Giọng anh ta đột nhiên trở nên đau đớn_một nỗi đau lạ lẫm khiến tôi bất giác cúi đầu- Huy vừa tự tử.
-Có phải…. có phải là vì tôi??- Tôi vặn chặt hai tay vs nhau.
Mạc Duy cười to, chua chát và cay đắng:
-Vì cô. Đúng. Là vì cô.
-Huy đang ở đâu??? Ở đâu chứ?
-Bệnh viện.
Tôi không quan tâm nét mặt Duy sa sầm mà vội vàng kéo anh ta ra cửa:
-Đi nào.
……..
Tưởng tượng khuôn mặt trắng bệch trên giường bệnh của cậu ấy, tôi xót xa, nước mắt trào ra liên tục.
Mãi mãi là bạn.
Trọn vẹn cho một kết thúc.
Tôi cùng Duy đi bộ trên thảm cỏ rộng……
Cũng đã 2 năm rồi nhỉ? Thời gian trôi qua nhanh thật.
-Anh làm gì thế?- Tôi quay đầu lại hỏi Duy khi nhìn thấy anh ấy dừng lại và ngồi xuống thảm cỏ.
-Không làm gì cả. –Duy cười cười nhìn tôi.- Em cũng ngồi xuống đi.
Tôi miễn cưỡng ngồi xuống, hai tay đan vào nhau.
-Huy ở một mình trên ấy không hay đâu. Chúng ta phải nhanh lên chứ!
Duy “à” một tiếng rồi đáp:
-Em lên một mình đi! Anh muốn ở đây. Gặp anh coi chừng nó không vui.
-Trời ơi. Khỏi lo anh ạ. Huy là thiên thần mà. Đâu có hẹp hòi như anh. – Tôi bĩu môi bốp chát lại.
-Vậy em cứ lên trước đi. Anh ở đây một tí rồi lên liền.
-Ừhm.
Tôi bước lên ngọn đồi cao. Huy cứ thích ở chỗ cao ngất trời này làm gì chứ?
Có lẽ thiên thần luôn thích gần với bầu trời chăng?
Tôi đặt bó hoa và gói bánh kẹo xuống cạnh một mô đất nhô cao.
“Ngôi nhà” của Huy rất đơn giản. Vốn dĩ chỉ là do chúng tôi tự tay đắp….
Một giọt nước mắt của tôi rơi ra….
Tôi quỳ xuống bên cạnh cậu ấy…. Khuôn mặt cậu ấy trong ảnh vẫn thật đẹp đẽ….
Tại sao bỏ tôi?
Tại sao trừng phạt tôi như thế này chứ???
“-Cô ấy không phải người như anh nghĩ đâu.”
“-Đừng khóc! Chỉ là anh Duy làm việc nhiều mệt nên mới mắng cô….”
“Cậu thích tôi à?”
“-Đ..úng!”
“- Chúng ta……Chúng ta chia tay đi !”
-Mạc Huy, anh đến phút cuối cùng vẫn là kẻ dày vò em, anh là đồ khốn….-Tôi cười nhẹ tự nói trong tim.
Lòng tôi đột nhiên quặn đau như cắt.
Tất cả như một cơn ác mộng!!!
Tất cả ám ảnh tôi, dày vò tôi…..
Mỗi đêm thức dậy, tôi đầm đìa mồ hôi,….
Căn nhà đầy máu ấy làm tôi bật dậy giữa đêm khuya….
Tại sao chứ?
Khuôn mặt nhợt nhạt không sức sống hòa vào không khí vốn lạnh toát
Tôi vẫn rùng mình khi nhớ về hình ảnh ấy….
_____ >>>
2 năm trước….
Tôi và Huy vừa chạy đến bệnh viện thì bác sĩ cũng bước ra, khuôn mặt ông ta sạm lại vẻ khó coi….
Tôi hoảng hốt:
-Huy…… anh ấy….. anh ấy ổn đúng k?
Ông bác sĩ đột nhiên lạnh lùng nhìn tôi:
-Không.
-Ông nói sao?- Tôi lặng người nhìn trân trân vào ông ta.
-Hai người không biết sao? – Ông bác sĩ dừng lại một chút rồi nói tiếp khi nhận được cái lắc đầu ngơ ngác của chúng tôi- Bệnh nhân bị ung thư giai đoạn cuối, nên dù không phải là vì tự tử thì có lẽ…. cũng chỉ cầm cự được thêm 3-4 tháng gì đó thôi!
Duy nhìn vào khoảng không vô hình nào đó rồi gào lên:
-Rốt cuộc em tôi như thế nào hả?
-Xin lỗi. Chúng tôi đã cố hết sức nhưng do mất máu quá nhiều nên……..
Tai tôi ù đi không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa, tôi cảm thấy dường như cả thế giới này sụp đổ….
Tôi vẫn sống, mọi người vẫn sống nhưng trên thế gian đã mất đi một thiên thần….
Một con người nhỏ bé trong hàng ngàn con người….
Sẽ chẳng ai nhớ về anh ấy…..
Mọi người vẫn sẽ sống như thế, phải chăng quá tàn nhẫn????
Tôi trượt dài xuống sàn nhà, nước mắt rơi đều thấm đẫm…..
Một vài cô y tá cười nói đi qua….
…..
Ngta đẩy thi thể Huy ra….
Đôi mắt cậu ấy nhắm nghiền, khuôn mặt trắng bệch,
Tôi nhào đến, lay lay:
-Dậy đi. Đùa đủ rồi!! Dậy đi!!!!!
-…….- Không có một âm thanh nào trả lời tôi cả.
- Anh muốn làm thiên thần và bỏ tôi??? Anh thành công rồi. Anh…. Thành công rồi… – Tôi nấc mạnh.
Khuôn mặt Huy vẫn không có một biểu cảm, khuôn mặt ấm áp dịu dàng và tốt bụng ngày nào….
Con người thánh thiện, nhân hậu đó đã mãi mãi không còn nói chuyện với tôi, không còn an ủi tôi được nữa , và mãi mãi rời bỏ thế gian này ….
Tôi mất đi Huy cũng như mất đi thế giới này.
Và là sự mất đi mãi mãi, không bao h tìm lại đc.
______ <<<<<
Hai năm trôi qua như chỉ chớp mắt….
Tôi không khóc được nữa vì dường như nước mắt trong tôi đã cạn, tôi chỉ có thể ngồi bên cạnh cậu ấy như lúc này…..
Tôi lấy trong túi xách một chiếc hộp gỗ nhỏ, thận trọng mở nó ra, tôi cầm một tờ giấy hơi nhàu nhĩ, còn có vài vết máu đã khô…
“ Mẫn Hà Nhi, ngay từ lần đầu gặp em,
anh biết em không phải người xấu.
Anh tin em vì đôi mắt sáng lấp lánh đến lạ lùng khi em cầu xin anh.
Anh phải đi vì anh không thể mang lại cái gì cho em cả.
Anh không hối hận vì yêu em nhưng anh hối hận vì đã nói câu: “Anh thích em”.
Anh nhớ lần đầu gặp em trong tình trạng say khướt,
bộ dạng ấy thật muôn phần quyến rũ mà anh không thể nào còn có thể được nhìn nữa…
Em đừng nhớ đến anh nữa nhé….
Hãy ở bên Duy, anh ấy là chỗ dựa tốt nhất của em.
Vĩnh biệt em.
Mạc Huy.”
Tôi thừ người gấp lá thư nhỏ lại rồi đứng dậy, vuốt lên cánh hoa cúc vàng.
……..
Mạc Duy nhẹ nhàng cười nhìn tôi:
-Lần này có khá hơn.
-Sao?
-Em không khóc.
-À…. – Tôi bật cười.
Duy kéo tôi ngồi xuống bên cạnh…..
Mặt trời đã bắt đầu lặn, ánh chiều tà ráng đỏ trùm phủ lên người chúng tôi…
Lời nói của tôi nhẹ nhàng như bị gió cuốn đi:
-Chúng ta mãi mãi là bạn nhé!
Bên kia im lặng một chút rồi khe khẽ đáp lại:
-Ừh. Chỉ là bạn thôi.
Tôi thoáng áy náy nhìn Duy rồi bên chân trời ráng đỏ hiện lên khuôn mặt Huy.
Sáng rỡ. Hồng hào. Như chính bầu trời đỏ. Đôi mắt long lanh của cậu ấy như giọt nước nhỏ tan ra.
Ánh đỏ bao phủ cảnh vật, trong chiều tà, dường như là một cảnh đẹp tuyệt vời.
Tôi say sưa ngắm nhìn hình ảnh Huy trên bầu trời đẹp đẽ…
Bầu trời hôm đó tuyệt đẹp .Mỹ miều đến khó tả.
Và như tôi đã từng nói, hạnh phúc không nhất thiết phải cần ở bên nhau, mà hạnh phúc đôi khi chỉ là sự hy sinh và sự chia lìa nào đó.
Hết.
« 7 8 9 10

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 10 trong tổng số 10 trang

Đang xem: Truyện tình cảm - Vì anh là người phục vụ quán Bar full toàn tập Trong chuyên mục Truyện ngắn hay
Cùng chủ đề:
Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
Truyện Đánh rơi quá khứ full
Truyện Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao full
Truyện Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình full
Truyện tình cảm, Vì anh là người phục vụ quán Bar full toàn tập, truyện tình yêu quán bar, truyện tình cảm hay phần 10
Bài Ngẫu nhiên
- Tổng hợp truyện cười cực hay trong cuộc sống upload ngày 23/11/2012
- Chia sẻ bài hát tiếng trung hay nhất tôi đã nghe: Dong thoai!!!
- Suy ngẫm mùa đông - Bài thơ hay khi mùa đông đang đến
- Game ola Mùa hè Hawaii crack crack mua vật phẩm miễn phí
- Cho em tựa vào vai anh 15 phút mỗi ngày được không? (truyện khá buồn tình yêu
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tình cảm, Vì anh là người phục vụ quán Bar full toàn tập, truyện tình yêu quán bar, truyện tình cảm hay phần 10 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved