Truyện Vẫn sẽ là anh và em full - Đọc truyện ngắn tình yêu hay và lãng mạn phần 4

Truyện Vẫn sẽ là anh và em full - Đọc truyện ngắn tình yêu hay và lãng mạn phần 4

•Ngày Gửi: 12,01,16 -08:20)
•Xem: 2693 lượt xem
Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 4

mình ở lại "thu dọn" lũ đàn em kia, Hiểu Anh một mình đuổi theo dấu tích chiếc xe kia. Anh phải tìm ra cô thật nhanh, vì lũ người kia vốn liều lĩnh lại hung hãn, một khi chúng đã thoát được thì cô sẽ gặp nguy hiểm.

Lần đến một ngã ba đường lớn thì mất hoàn toàn dấu vết. Giờ cũng không thể dựa theo linh cảm của mình. Hiểu Anh vô cùng bối rối, lo sợ, hơn lúc nào hết anh biết mình cần phải bình tĩnh, mhư vậy mới có thể nhanh chóng tìm được cô. Tự trấn an tâm trí mình, Hiểu Anh bắt đầu suy luận, theo đúng bản lĩnh của một cảnh sát cần đi giải cứu con tin quan trọng. Bọn chúng đang có ý định đào tẩu, vậy chắc chắn phải tập trung ở bờ biển để lên tàu trốn đi.

Hiểu Anh lập tức hướng ra đường bờ biển. Được mệnh danh là " đất biển" nên vùng này không ít các bãi biển lớn nhỏ có tàu qua lại. Nhưng với một lũ đang trốn chui trốn lủi trực đào tẩu thì chắc chắn chỉ đang tập trung ở một bãi biển nhỏ ít được kiểm soát. Mà Hiểu anh sau khi gọi điện thoại về bên kiểm soát biển thì được biết trong số đó chỉ cố một bãi biển là tối nay có tàu được phép ghé bến. Vậy là Hiểu Anh nhanh chóng chuyển hướng tới khu biển Liên Sơn A. Anh có 3 tiếng để tìm ra cô, trước khi có tàu đến, trước khi những lũ người đang ẩn mình lặng lẽ rất khó tìm được dấu vết kia chuồn đi và xử gọn những thứ gì được coi là vướng chân chúng.

Bãi biển này bình thường không tấp nập nên không được kiểm soát gắt gao, nhưng lại khá rộng và phức tạp, có nhiều lối ra biển, xung quanh có nhiều khu nhà dân, cũng có nhiều ngõ ngách quanh co. Trời đã sầm tối, Hiểu Anh vẫn không ngừng chạy lồng sộc vào từng con ngõ, hỏi thăm từng người dân xung quanh. Anh lại lướt qua con đường này lần thứ 3, sau khi rẽ vào những lối nhỏ chẻ ra từ đó rồi quay trở lại. Anh đã tìm khá kĩ, nhưng vẫn không có chút dấu vết nào, có lẽ là không phải ở đây, do vậy không nên tốn thời gian thêm nữa.

Hiểu Anh định chuyển hướng nhưng "..." – Anh bỗng khựng lại thật nhanh, có vẻ như vừa thấy vật gì đó.

Anh quay trở lại vài bước, cúi người nhạt sợi dây chuyền đang nằm gọn lỏn bên mép đường ở đầu một ngõ nhỏ. Chắc chắn anh dã nhận ra nó khi mới chỉ vừa lướt qua. Sợi dây chuyền ánh bạc, trên mặt đá có chữ "HA"s" – chính xác đây là vật mà năm xưa anh đã tặng cho cô.

Hiểu Anh thầm mỉm cười, tâm trạng cũng bớt rối bời. Anh muốn lập tức lao tới, nhưng kịp bình tâm lại, anh biết mình cần phải cẩn trọng, mà trước hết là cần phải nhìn thấy cô.

Đây là một ngõ ngắn, chỉ đứng ở ngoài đã có thể thấy được mái nhà bên trong. Đó là một ngôi nhà lớn bỏ hoang, và giờ hoàn toàn im bặt, khiến ở ngoài đường dường như chẳng hề nảy sinh nghi ngờ gì, anh cũng đã suýt bỏ qua nó. Phía sau đó cũng có đường nối ra biển, nhưng con đường đó cũng quá khó để nhận ra.

Tiến sát tới hang ổ ngầm, mà phải nói là điểm tụ họp tạm thời của lũ người kia, Hiểu Anh đã nhận thấy có ánh đèn mập mờ. Do cả bãi này đều được bao trùm bởi ánh sáng của đèn biển, lại có trăng sáng nên ánh đèn trong đó quả thật không hề bị hắt ra ngoài. Anh đã thấy cô, ngồi lặng lẽ ở một góc. Cô không bị trói, nhưng lại bị canh giữ bởi gần hai chục tên đang nóng ruột trực đào tẩu xung quanh, trong đó có vài tên đại ca có lẽ vừa thoát được khỏi cảnh sát quay về điểm tụ tập. Một gã coi bộ máu mặt lên tiếng:

"- Mẹ kiếp! lũ cảnh sát chó chết! Ông mày sẽ còn trở lại, nhất định sẽ không quên mối thù này."

"- Đúng vậy! Phải trả thù cho đại ca của chúng ta, cho cái cánh tay này của tao nữa, cho cả tổn thất mà bọn chó đó gây ra!" – Một tên khác trợn mắt nói, tay phải đang bo chặt lấy vai trái dính đầy máu.

Bỗng tên kia liếc mắt về phía Hải Linh mà lạnh lùng ra lệnh:

"- Sắp tới rồi. Xử nó đi!"

"- Dạ! Tên đàn em cao kều bên cạnh nghe lệnh, đứng dậy và hằm hằm tiến tới trước cô.

Hiểu Anh sợ hãi trợn tròn mắt, chỉ muốn lao ngay tới Hải Linh nhưng kịp định thần, anh vội rút điện thoại từ trong túi quần, luống cuống gọi báo cho cảnh sát rồi buông tay mặc cho chiếc điện thoại rơi cái bụp xuống đất, cũng buông bỏ mọi thứ, trước mắt của anh bây giờ chỉ có cô.

Tên có dáng người cao cao kia lên sẵn cò súng, lôi Hải Linh đứng dậy và kéo cô theo một lối hướng ra phía bãi cát, chúng định xử lặng lẽ, không cần kinh động đến mấy tên đại ca. Được một đoạn, tên này mới dừng lại. Những tên khác vẫn ngồi ì, thậm chí còn không một chút quan tâm quay lưng lại phía phía đó- có lẽ chúng đã quá quen với những việc như thế này rồi nên chẳng còn phải mảy may gì nữa.

Hải Linh cố gắng giằng giụa ra khỏi hắn, nhưng tên này vẫn thứa sức lôi cô đi rồi đẩy cô ngã dúi xuống đất. Hải Linh chống hai tay xuống đất, rất đau, cô cố đẩy người quay trở lại nhưng rồi chợt rùng mình khi thấy khẩu súng trên tay tên kia chĩa thẳng vào đầu mình. Cô sợ hãi bò dướn người về phía sau, tên đó cũng từng bước lần theo. Lưng cô đã chạm tới một vật cản, là một tảng đá nhỏ, không thể lùi thêm được nữa, cô chỉ đành buông xuôi nhắm nghiền mắt chuẩn bị đón nhận cái chết đau đớn cho chính mình.

"- Xin lỗi nhé!" – Tên đó buông lời lạnh lùng, tay siết chặt khẩu súng, ngón trỏ khẽ từ từ quặp vào.

"Bùuummm..." Tiếng súng đã nổ đến chói tai, nhưng viên đạn kia vẫn ở nguyên đó, chưa hề qua khỏi họng súng của hắn ta.

Hải Linh vội vàng mở mắt, anh đã ở trước mặt cô thật thần kì. Tiếng súng vừa rồi là anh đã bắn vào tay của tên cao kều kia, rồi lao nhanh tới dã cho hắn một cái chuôi súng vào đầu đến ngất xỉu. Anh đỡ lấy Hải Linh vẫn còn đang hỏang sợ: -" Em không sao chứ, có thể chạy chứ?"

Cô gật đầu.

" – Vậy được rồi!" – Anh liền nắm lấy tay cô, cố kéo cô chạy thật nhanh trước khi mấy tên kia quay đầu lại và nhận thấy điều kì lạ. Nhưng ở đây khá quang, lại chỉ cách lũ người kia có chưa đầy hai chục mét nên không thể không bị phát hiện ra.

"- Đại ca!" – một tên đàn em vừa chợt nhìn về hướng đó, chỉ tay theo.

Tên đại ca có râu quai nón xồm xoàm liền đứng bật dậy, tay vơ ngay lấy khẩu súng.

"Bùm"- tiếng súng lại xé lên.

Chỉ vừa chạy được vài bước ngắn ngủi. Hải Linh lập tức sững lại như toàn thân bị đông cứng, làm bàn tay đang kéo theo cô của Hiểu Anh cũng khựng lại theo.

Hải Linh mở to mắt, tiếng súng vừa rồi như làm tê dại mọi suy nghĩ trong đầu cô - dường như cô đã từng ở trong cảnh tượng như thế này.

Tên đại ca lại từ từ đưa khẩu súng đang chĩa lên trời về phía họ. Hiểu Anh thần người nhìn theo gã, rồi nhìn sang dáng vẻ vẫn cứ thẫn thở không chịu nhúc nhích của Hải Linh. Anh lại lập tức kéo cô về sau mình, đứng che chở cho cô.

Thân hình của Hải Linh vẫn cứng đơ, những kí ức trong đầu cô đang hỗn loạn, đang đấu đá quyết liệt, khiến đầu cô như muốn nổ tung. Cô mơ hồ thấy hình ảnh của chính mình, và của anh trước đây. Cô lấy tay bo đầu, ngã gục vào lưng của Hiểu Anh. Anh bất giác quay người lại đỡ lấy cô, đầy lo lắng: "Phan Hải Linh! Em sao vậy?"

" Hiểu Anh!"- Cô vẫn đau đớn bo chặt lấy đầu mình, không ngừng gọi tên anh.

Hiểu Anh liền ôm chặt lấy cô: " Đừng sợ, anh ở đây!" – Anh lấy thân hình của mình che chở cho cô, ánh mắt vẫn đưa về sau nhìn thẳng vào đường súng của gã đại ca kia.

Tên đó khẽ nheo mắt, càng cho thấy khuôn mặt bặm trợn:

"- Ha! Chúng mày đang giỡn trò với tao đấy hả? Thằng cảnh sát?"

Hiểu Anh quay người trở lại, đẩy Hải linh nép gọn về sau mình, ánh mắt khẩn thiết: " Xin ông, xin các người hãy tha cho cô ấy, hãy giết tôi đi!"

"- Tao sẽ không tha cho đứa nào hết"- tên đó cười nham hiểm- " Tại sao tao phải tha cho chúng mày? Tao chưa bao giờ thả người mình đã bắt về, lại càng chưa từng tha cho kẻ nào thích lao đầu vào chỗ chết , đặc biệt là một thằng cảnh sát miệng còn hôi sữa như mày!"

Đúng là lúc này quyền quyết định hoàn toàn nằm trong tay lũ người kia, anh chẳng có gì để trao đổi hay ngăn cản chúng cả, chỉ biết dùng chính bản thân mình để bảo vệ cho cô.

Vừa lúc đó, có tiếng còi tàu từ ngoài khơi xa vọng vào, bóng một chiếc tàu cũng dần hiện rõ. Tất cả chúng đều đưa mắt nhìn ra ngoài, thầm cảm ơn thượng đế đã cho mình cánh cửa thoát thân.

Nhưng ngay sau đó, tiếng còi xe cảnh sát cũng từ xa vọng lại. Tất cả chúng cũng lại đưa mắt vào trong, rồi hoảng loạn không ngừng đưa mắt liên tục theo hai hướng.

"- Khốn kiếp!"- tên đại ca kia tức tối, vừa sợ hãi. Con tàu kia thì vẫn ở rất xa, tiến vào rất chậm chạp, còn tiếng xe cảnh sát thì đang cứ mỗi lúc một gần.

"- Đại ca! Không được rồi, mau chạy thôi!" – Một tên lên tiếng giục. Gã đại ca đó nhìn lần nữa ra ngoài, hắn lại gắt lên: "Mẹ kiếp!" rồi trúc sự tức giận cực độ vào cây súng trên tay, bóp cò hai phát rồi chạy theo những tên kia khi cảnh sát vừa kịp ập tới.

"-Bùm", "Bùm" Tiếng thét kinh hoàng vừa xé ngang bên tai của Hải Linh. Lúc này cô mới kịp định thần, đưa mắt nhìn lên cái cơ thể vạm vỡ trước mặt mình đang từ từ khuỵu xuống. Anh đã đỡ trọn hai viên đạn vào vai và mạng sườn của mình, máu từ cơ thể anh bắt đầu rỉ ra. Anh đã ngã sõng soài ra đất, cô sợ hãi ôm choàng lấy cơ thể của anh, không ngừng gọi tên anh trong đau đớn.

"- Trần Hiểu Anh!"

"- Hiểu
1 2 3 4 5

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 4 trong tổng số 5 trang

Đang xem: Truyện Vẫn sẽ là anh và em full Trong chuyên mục Truyện ngắn hay
Cùng chủ đề:
Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
Truyện Đánh rơi quá khứ full
Truyện Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao full
Truyện Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình full
Truyện Vẫn sẽ là anh và em full - Đọc truyện ngắn tình yêu hay và lãng mạn phần 4
Bài Ngẫu nhiên
- Tuyển chọn 3 bài nhạc không lời hay nhẹ nhàng, hay
- 50 điều thiệt thòi khi người con trai yêu người con gái thật lòng
- Hơi ấm mùa đông - Khắc Việt - Bài nhạc tình yêu về mùa đông hay
- Mạng 4G và khả năng truyền dữ liệu siêu tốc độ lên đến 1 Gb/giây
- Truyện tình yêu: Xin lỗi anh yêu em! đọc xong đừng khóc nhé
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện Vẫn sẽ là anh và em full - Đọc truyện ngắn tình yêu hay và lãng mạn phần 4 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved