Truyện VoZ tình yêu và tình dục, Theo lối viết nhật ký có hơi hướng 18+, truyện voz 18+, đọc truyện tình yêu 18+, truyện tình dục voz, truyện yêu và quan hệ tình dục phần 24

Truyện VoZ tình yêu và tình dục, Theo lối viết nhật ký có hơi hướng 18+, truyện voz 18+, đọc truyện tình yêu 18+, truyện tình dục voz, truyện yêu và quan hệ tình dục phần 24

•Ngày Gửi: 11,08,13 -01:15)
•Xem: 97188 lượt xem

Truyện VoZ tình yêu và tình dục, Theo lối viết nhật ký có hơi hướng 18+, truyện voz 18+, đọc truyện tình yêu 18+, truyện tình dục voz, truyện yêu và quan hệ tình dục phần 24


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 24

sóc cho đến lúc tôi nằm dài trên băng ca trực chỉ bệnh viện.Tôi thương cô nhiều quá! Cô là một người thấy mẫu mực thứ hai trong suốt quãng đời học sinh của tôi,cô như người mẹ dịu dàng chăm sóc cho tôi,kèm cặp từng bài toán,từng cách ứng xử với người khác hay nghiêm khắc la mắng mỗi khi tôi cứng đầu không nghe lời cô…

_Dạ! em hứa
_Ừ! Trăm sự cô nhờ em hết,giờ cô cũng rối trí quá! Chút nữa em chở nó đi ăn chút gì đi,con nhỏ hồi sáng chưa kịp ngồi xuống bàn,vậy mà!

Cô quay mặt đi chỗ khác nén tiếng thở dài,nước mắt cô vẫn lăn trên má.

phần 28:

Em ơi! đi học ,trễ giờ rồi!

Tôi đứng trước cửa nhà ngoại em gào to lên.Từ dạo nọ,em và cô chuyển hẳn sang đây.Cũng hơi xa nên lúc đầu em đi học trễ hoài,thậm chí có bữa trễ quá phải nghỉ học, nên cô nhờ tôi sáng sáng chở em đến trường.Quãng đường hơi xa,tôi phải dậy sớm,nhưng không sao giúp được em hay cô đó cũng là chuyện nên làm.Mà cũng lạ,kể từ sau hôm đó,em lúc nào cũng buồn buồn,không còn cười nói như trước nữa,nghĩ mà thương cô và em thật.

_Anh nói nhỏ thôi,hàng xóm la bây giờ

Em lườm tôi một cái rồi leo lên xe,tôi gãi đầu nhìn em cười rồi nổ máy.Cũng còn sớm,ghé đi ăn sáng thôi,gọi là ăn sáng cho oai chứ thực chất em và tôi chỉ mua hai ổ bánh mỳ,em dạo này tiết kiệm lắm,không bao giờ dám đi tới mấy chỗ quán xá như thường lệ,chỉ bánh mỳ hay thỉnh thoảng là cơm nguội hôm qua chiên lại,tôi cũng không biết làm gì hơn,trông có vẻ như cô và em đang tự hành xác mình vậy,mặt mày em hốc hác lắm.Cô thì ngoài đi dạy trên trường còn phải chạy show đi dạy thêm ở rất nhiều trung tâm gia sư,lương giáo viên ba cọc ba đồng (dù cô là giáo viên thâm niên đi chăng nữa!) làm sao mà lo nỗi cho hai miệng ăn,còn cả học phí của Uyển Văn nữa chứ!

Chở em đi mà đôi khi tôi còn nghe được tiếng em thở dài thường thượt sau gáy,nắm chặt tay em lại,an ủi em và tiếp tục lên đường.Không hiểu chuyện nhà em tại sao lại đến tai ba mẹ tôi nữa? hồi tối hôm qua,song thân đang ngồi uống trà ở ngoài sân,nhác thấy bóng tôi vừa dắt xe vào nhà,mẹ tôi đã gọi giật lại

_Nhà cô có chuyện hả con?
_Dạ!
_Ừ! tội con nhỏ quá,đang có cha có mẹ đàng hoàng ,vậy mà!
_Rồi giờ cô với con Văn ở đâu?
_Nhà ngoại!
_Trưa nó đi học về ăn uống ở đâu?
_Dạ cơm hộp
_Sao vậy?
_Trường xa quá!

Thế là mẹ tôi chửi tôi một trận,con gái người ta chứ có phải giống mày đâu mà ăn ngoài đường ngoài xá hoài được,trưa về nhà mình ăn.Tôi nghĩ mà cười méo xẹo,tôi nắm vùng ở nhà hơn 20 năm mà còn chẳng có cái diễm phúc trưa nào cũng được ăn cơm mẹ tôi nấu nữa là Uyển Văn,có trưa nào mẹ tôi ở nhà đâu.Nhưng tối hôm đó,bà cũng hì hục xuống bếp nấu đồ ăn,chắc là cho trưa mai,hai ông anh của tôi lâu lâu hay lượn lờ xuống bếp,chờ mẹ không để ý canh phòng là nhón tay ăn vụng.Tất nhiên mẹ tôi chỉ làm được có vài bữa đầu,thời gian còn lại thì bữa đực bữa cái nên hai đứa buồn tình lại lấy đồ hộp rệu rạo nhai như bò nhai rơm.Lúc đầu Uyển Văn còn ngại lắm nhưng sau này do hai nhà đã quá thân thiết nên em cũng bớt phần e dè,thỉnh thoảng vẫn chọc ghẹo nhau một chút,hôn một chút và đôi khi nổi hứng lên,em còn trổ tài nội trợ sáng tạo ra rất nhiều mòn ngon,tất nhiên là nếu buổi chiều hôm đó em được nghỉ.Còn tôi,ăn cái gì cũng được,chợt thèm ăn món Hạnh nấu mà chắc là còn lâu lắm mới được ăn đây.

Như các bạn đã biết,tôi không thể nào mà không dành toàn bộ thời gian cho Uyển Văn.Mà có thể sẽ có người thắc mắc: tại sao tôi gọi tên em là Uyển Văn thay vì ngắn gọn là Văn như cái cách tôi gọi Hạnh.Trả lời đơn giản thôi:tôi thích thế.Cái tên Văn cộc lốc nghe có vẻ nam tính quá,lót thêm chữ Uyển,cái tên em nghe mềm mại và nữ tính hơn nhiều.Mà thôi có lẽ hơi lố sang chuyện khác rồi.Vào lại vấn đề chính thôi! như đã nói,tôi dành thời gian bên Uyển Văn rất nhiều,và như thế vô hình chung,những lần hẹn hò của tôi và Hạnh và nhất là Kim Anh càng rút ngắn lại.Biết làm sao được,tôi nào có muốn thế

_Anh ơi qua nhà em ăn cơm!-Hạnh
_Anh bận
_Sáng mai đi ăn sáng với em!-Kim Anh
_Anh bận
_Chừng nào anh rảnh?
_Tối!

Thế đấy,bây giờ tôi mới biết là tay Kim Dung viết truyện xạo,tôi chỉ có ba người đẹp thôi mà không còn một chút thời gian rảnh rỗi nào chứ nói chi là tên Vi Tiểu Bảo có tới bảy bà vợ,vậy mà hồi nhỏ làm tôi thần tượng,hức.Nhưng không thể nào mà hát bài ca con cá được,ráng nhín chút thời giờ mà qua nhà Hạnh hay lên trường nộp thịt cho Kim Anh thôi.Hạnh trước đi!

_Anh chờ em dài cổ rồi người đẹp!
_Cho anh chờ tới già luôn!-Hạnh cười

Lịch trình cũ: đi chơi,đi ăn rồi đi…đâu đó.Xong nhiệm vụ thì về nhà gọi điện nhắn tin,căng mắt ra để tránh nhầm lẫn.Mai đi học,chắc ngồi tám với Kim Anh một chút vào giờ ra chơi…

Mệt mỏi,đó là những gì tôi cảm thấy lúc bấy giờ,tôi không rõ mình đang muốn gì nữa đây,hằng ngày phải giả bộ cười nói,giả bộ quan tâm chăm sóc.Thú thật,ở bên cạnh Kim Anh tôi còn có chút yên bình,còn bên Hạnh hay Uyển Văn,tôi lúc nào cũng lo sợ.Lo sợ Hạnh biết,lo sợ Uyển Văn buồn,lo sợ cả cho chính bản thân mình.Nỗi nỗi sợ mơ hồ bám lấy tâm trí tôi,nó như một bóng ma suốt ngày lảm nhảm bên tai những lời nói đe dọa,nó như một cơn ác mộng mà đêm nào tôi cũng trải qua.Tôi chán tất cả lắm rồi,tôi chỉ muốn đi thật xa,xa khỏi tất cả,xa khỏi chính bản thân mình.Cảm giác bất lực quá! nó như là bạn bị bắt ép làm cái gì đó mà bạn chẳng muốn làm ấy,nhưng vẫn phải tiếp tục,tên bắn ra rồi thì nào có thu lại được.Tôi ngu dốt thật,bây giờ tôi mới thật sự hiểu câu nói:”Mày bắn vào quá khứ một viện đạn súng lục thì tương lại sẽ dội lại vào bản mặt mày một quả tên lửa to đùng”,đại loại thế,tôi không rõ lắm.Chỉ biết là bây giờ tôi cần có một không gian yên tĩnh cho riêng mình,một nơi nào đó thật xa lạ để tôi nghỉ ngơi,ngồi một chỗ mà thưởng thức ly cafe hay phì phèo điếu thuốc,liệu nó có quá cao sang chăng? Chắc là vậy,dạo này tôi ít có thời gian để ngao du sơn thủy hay ngắm ánh hoàng hôn đang từ từ khuất dạng sau mặt biển phẳng lặng nựa.Tôi thèm cái cảm giác tự do ấy lắm.Chuẩn bị lên đường thôi! nhưng phải chờ để tiễn ông cả đi tu nghiệp nữa chứ.

Thấp thoát đã tới ngày ông cả cùng vợ ổng(tôi chả hiểu tại sao có mặt bà chị dâu quý hóa trên máy bay nữa) đi tu nghiệp.Cả nhà ra sân bay đưa tiễn,anh em bắt tay nhau chúc ổng may mắn,mẹ thì khóc,nói ổng qua đó ráng giữ gìn sức khỏe.Sau bữa đó,tôi trốn nhà đi chơi,chắc là vài ngày,cứ men theo quốc lộ,tới đâu thì tới coi như là “lang thang vô định”…Mưa vẫn rơi rả rích(đoạn này tôi thêm vào cho nó thêm phần ảo!),con đường xa hun hút và một kẻ đang lang thang trên đó với một tâm trạng bồi hồi khó tả,không hẳn là đi du lịch,có thể là đang chạy trốn,chạy trốn chính bản thân mình hay đang tôi đang đi để tìm một câu trả lời cho câu hỏi định mệnh: Tôi phải làm gì đây?

Người lữ hành đúng nghĩa là người đi chỉ vì được đi,trái tim không hề vương vấn như mây bay gió thổi,anh bước theo số phận của mình.Cớ gì phải có lý do,chỉ cần một tiếng hô:Lên đường đi nào

Che Guevara

phần 29:

Tôi đặt chân đến Ninh Thuận vào một buổi trưa nắng gay gắt, bao phủ bởi đồng cỏ xanh rì,thấp lè tè .Không rõ mình đang ở chỗ quái nào của Ninh Thuận nữa,tôi gần như mất cả phương hướng,chỉ chợt nhận ra nơi mình tới qua cái địa chỉ ghi trên cái biển hiệu của một phân xưởng nào đó.Thế cũng tốt,mình còn không biết mình ở đâu thì làm quái gì người khác biết được ! Tắt điện thoại nào,tôi cần yên tĩnh một chốc,kiếm một nhà trọ nào nghỉ ngơi cái đã mà trước nhất phải vào tới trung tâm tỉnh,ở xa rất nguy hiểm.Một căn phòng nhỏ,có vẻ hơi tồi tàn,kệ,tôi chỉ cần có chỗ ngã lưng sau một ngày lang thang trên con đường thiên lý và cả để suy nghĩ một chút về tình đời, tình người nữa chứ!

Đánh một giấc,cũng gần tối rồi! vậy là toi một ngày,thôi thì sáng mai đi chơi! cũng không gấp gáp lắm.Tôi có ý định trốn học hết tuần này cơ mà! Ra ngoài,mua vài lon bia,uống một mình cũng có cái thú của nó.Ngày xưa tôi chẳng hiểu tại sao bia rượu đắng nghét mà người ta tranh nhau uống,xong lại ói mửa tùm lum,chửi rủa loạn xạ.Giờ mới biết,chất cồn có tác dụng rất …tốt cho bộ nhớ,như là virus vậy,làm máy tính đứng lại một chút,bộ nhớ tạm thời mất một chút dữ liệu ,nhưng vui.Làm cạn 3 lon tiger,vẫn còn tỉnh,mà tỉnh thì còn nghĩ bậy.Nên uống thêm không? chắc không! đắng quá.Thôi thì rít thuốc ra vẻ trầm tư vậy!

Ngồi nghĩ ngợi miên mang,nhớ lại mối tình thời áo trắng,thấy tiếc quá! giá như….

Giờ này Kim Anh đang làm gì nhỉ? em có nhớ tới tôi không? Dạo này ít gặp em quá,giờ ngồi đây mà đầu óc đi tận đầu tận đâu.Còn Hạnh và Uyển Văn nữa chứ! Ôi sao mà rắc rối quá! Đầu óc tôi như muốn vỡ tung ra,tay chân rã rời.Điếu thuốc tàn tự lúc nào,tàn bén vào tay.Nên ngủ sớm,mai đi chơi.

Ở nơi ấy ,tôi đã thấy, trên ngọn núi cao,có hai người,chỉ có hai người,yêu nhau!

Nằm lảm nhảm một mình theo bài “giấc mơ chapi” của Trần Tiến,lúc đầu còn nghĩ là Raglai nằm ở Tây Nguyên cơ! suy ngẫm về bản nhạc.Nghe đồn là ông Trần Tiến viết tặng cho một cặp vợ chồng già: vợ là người Raglai ,chồng là anh bộ đội phục viên.Nhà độc nhất chỉ có cây đàn Chapi.Nghĩ mà thán phục,ngày xưa người ta yêu bởi những lý do thật đơn giản mà lại có thể thủy chung gắn bó với nhau cả cuộc đời,chẳng bù cho thời nay.

_Anh chở Yến đi học nhanh lên!
_Từ từ,xe
« 21 22 23 24 25 26 27 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 24 trong tổng số 35 trang

Đang xem: Truyện VoZ tình yêu và tình dục - Theo lối viết nhật ký có hơi hướng 18+ Trong chuyên mục Truyện VoZ hay tuyển chọn
Cùng chủ đề:
Truyện Oan Gia! Anh Là Tổng Tài Sao? full
Truyện Voz Tổng Tài Ngang Hơn Cua full - Truyện Voz hay tuyển chọn.
Truyện Voz Ác Ma Xấu Xa full - Truyện Voz hay tuyển chọn.
Truyện Voz hay : Bảo Long Tổng Tài full
Truyện VoZ tình yêu và tình dục, Theo lối viết nhật ký có hơi hướng 18+, truyện voz 18+, đọc truyện tình yêu 18+, truyện tình dục voz, truyện yêu và quan hệ tình dục phần 24
Bài Ngẫu nhiên
- Trình duyệt mobile One Browser phiên bản mới - load nhanh hơn OM, down mạnh hơn UC
- Dịch vụ truy cập internet không giới hạn cho học sinh - sinh viên của VIETTEL - Mimax
- Mẹo hack băng thông 3G mimax viettel cho máy nokia S60, Android
- Cảm động và buồn về một kỷ niệm tình yêu - Bài hát hay: Câu chuyện tình đầu - Sendoh
- Truyện Em đã nuôi con em thế nào - Truyện tình yêu có thật xúc động - PHẦN MỘT
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện VoZ tình yêu và tình dục, Theo lối viết nhật ký có hơi hướng 18+, truyện voz 18+, đọc truyện tình yêu 18+, truyện tình dục voz, truyện yêu và quan hệ tình dục phần 24 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved