Truyện Yêu Không Giới Hạn full - Đọc truyện tình yêu hay và lãng mạn nhất phần 7

Truyện Yêu Không Giới Hạn full - Đọc truyện tình yêu hay và lãng mạn nhất phần 7

•Ngày Gửi: 24,10,15 -17:52)
•Xem: 30311 lượt xem
Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 7

rồi. À, cặp của bạn. – Hàn Phong lấy bên mình ra cái balo đưa cho Gia Hân. Lúc chiều cô đã để quên ở chỗ Chấn Nam.

Chiếc xe nổ máy rồi lao đi để lại n không gian tĩnh lặng của màn đêm đang ôm trọn người con gái.

Gia Hân bước vào nhà, ngôi nhà này vẫn yên ắng, vẫn lạnh lẽo như bao năm qua, bố vẫn chưa về. Một mẫu giấy đang nằm đơn độc trên bàn ăn, cầm mảnh giấy trên tay, trái tim nhỏ bé ấy như ngừng đập. Bố đã đi công tác, lúc chiều ông gọi cho cô chỉ để nói chuyện này nhưng không liên lạc được nên ông đã viết mẫu giấy này. Cứ tưởng ông sẽ rất lo lắng cho mình nhưng Gia Hân đã lầm, ông không những không lo lắng gì cho cô mà còn bỏ mặc cô chỉ để lại một tờ giấy với vài lời dặn dò vô cảm. Nhiều lúc Gia Hân tự đem bản thân ra so sánh với công việc của bố, điều này thật ngu ngốc nhỉ?

Giọt nước mắt nhẹ rơi…

anime_background_cute_love_by_kingotaku-d5d40tg.jpg

Trong căn phòng vắng – nơi mấy tiếng trước vừa diễn ra cuộc kháng cự của mèo nhỏ với ác quỷ, Chấn Nam nằm dài trên ghế sofa, tay gác lên trán . Lớp mặt nạ ác quỷ đã gỡ bỏ từ khi nào, sau lớp mặt nạ ấy là một con người hoàn toàn khác, lạnh lùng hơn, cô đơn hơn nhưng không hề mang sự tàn ác. Trong đầu anh lúc này chỉ có duy nhất hình ảnh của người con gái đó, người con gái anh đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, người con gái cho anh hạnh phúc, người con gái khiến anh phải chờ đợi, phải nhớ mong.



Mưa, từng hạt mưa rơi thấm vào da thịt, nó làm người ta lạnh nhưng cái lạnh da thịt làm sao có thể sánh được với cái lạnh tâm hồn. Tâm hồn nhỏ bé của cậu trai đã từ rất lâu rồi không được sưởi ấm nếu không phải nói là chưa bao giờ nó cảm nhận được sự ấm áp, nó lạnh tanh như vẻ bề ngoài của chủ nhân nó. Khi đôi chân nhỏ đã tê dần vì lạnh, cậu bé ngồi xuống bên mái hiên của một ngôi nhà nhỏ. Ngôi nhà tuy đơn sơ nhưng lại ấm cúng làm trái tim nhỏ bé ấy như được cho thêm một chút yêu thương. Một chút mệt mỏi, một chút ấm áp từ ngôi nhà làm cậu bé chìm vào giấc ngủ từ lúc nào không hay…

- Này, cậu làm gì ở đây thế hả? – Một giọng nói trong trẻo đưa cậu thoát khỏi cơn mộng mị.

Trước mặt cậu là một cô bé mà không là một tiểu thiên thần thì đúng hơn, từ gương mặt, mái tóc đến đôi mắt tròn xoe đang nhìn cậu tất cả đều rất đẹp tựa như hóa thân của thiên thần.

- Sao không trả lời vậy? Cậu bị lạc à? – Giọng nói trong trẻo lại cất lên như quyết tâm tìm bằng được câu trả lời.

Cậu bé vẫn đang say sưa ngắm nhìn tiểu thiên thần trước mặt mà không thèm trả lời cho đến khi giọng nói thứ ba cất lên:

- Hân Hân, con đang làm gì ở đó vậy? Nhanh lên đi con…

- Dạ, con tới liền đây. - Nghe tiếng kêu cô bé Hân Hân vội quay đầu lại nói to, xong lại quay sang cậu bé lúc nãy làm mặt hờn dỗi trông vô cùng đáng yêu. – -

- Bố tớ gọi, tớ phải đi rồi. Tạm biệt.

Nói xong cô bé quay bước đi để lại bao hụt hẫng cho người sau lưng nhưng cô bé đột ngột quay lại. Lấy trong chiếc balo nhỏ một vật gì đó rồi chìa ra trước mặt cậu nhóc, nụ cười tỏ sáng như ánh nắng ban mai:

- Cho cậu nè! Làm kỉ niệm nhé. Nó sẽ giúp cậu bớt buồn.

Một chút vui mừng, một chút ấm áp và một chút bối rối, tất cả tạo nên một cảm giác không tên. Cậu nhóc không phản ứng, chỉ nhìn cô bé chằm chằm mang chút gì đó của hạnh phúc. Giọng nói thứ ba ấy mất kiên nhẫn lại gọi cô bé, có lẽ họ đang rất vội.

Không thể chờ đợi nữa, cô bé nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cậu, nhẹ nhàng đặt vật đó vào rồi chạy đi, lần này cô bé đi thật.

Cậu bé vẫn kiên trì nhìn theo bóng dáng tiểu thiên thần cho đến khi chiếc xe chở cô nhóc khuất dần trên đường phố nhộn nhịp. Gương mặt đó, giọng nói đó, đôi mắt đó, nụ cười đó như một liều thuốc trợ tim, nó làm tim cậu đập, để cậu sống như một người bình thường. Nhìn xuống tay mình, nơi một chiếc ly nhỏ đang nằm gọn, hơi ấm của tiểu thiên thần vẫn còn đọng lại. Chiếc ly nhỏ hơn bình thường được làm bằng thủy tinh trong suốt, trên thành ly còn có hình mặt cười do ai đó cố ý vẽ lên. Nâng niu chiếc ly trên tay, cậu nhóc khẽ mỉm cười, lần đầu tiên cậu biết cười…

Thì ra hạnh phúc là thế?



( Ring Ring )

Tiếng chuông điện thoại hối hả vang lên nhắc nhở chủ nhân của nó trở về thực tại. Khép lại những hồi tưởng quá khứ, mang lên người vỏ bọc lạnh lùng, Chấn Nam bật điện thoại và áp vào tai. Anh không nói gì thậm chí là “Alo” mà bắt bên kia phải nói trước. Tính anh là vậy, không bao giờ biết hạ mình.

- <…>

- Tôi tới liền.

Tắt máy, anh vội lao ra khỏi quán bar rồi lên xe phóng đi.

***

- Cô ấy sao rồi? - Lâm Vũ thong thả ngồi trên sofa nhâm nhi tách cà phê đen nghi ngút khói. Vừa thấy Hàn Phong bước vào anh đã lên tiếng hỏi.

- Ổn rồi. Anh không cần lo.

Nói xong cậu toan bước ra nhưng Lâm Vũ đã níu lại.

- Em định giở trò gì với cô ấy sao? Ai cũng được nhưng cô ấy thì anh không cho phép.

- Không liên quan đến anh. – Liếc nhìn những mảnh vỡ trên bàn cậu lạnh lùng nói tiếp. – Sửa cái đó không dễ đâu.

Nói xong cậu bước ra khỏi phòng, cách nói chuyện như thế đã trở thành thói quen của cậu. Nếu như không có chuyện gì quan trọng cậu và anh rất ít khi nói chuyện với nhau, bởi lẽ với cậu người anh trai này vừa đáng thương lại vừa đáng trách.





YÊU KHÔNG GIỚI HẠN
Tác giả: Windy
Chương 8

Ads Thời gian sẽ vùi lắp đi quá khứ, chôn chặt nỗi đau, chữa lành vết thương và xóa tan nỗi buồn…

Đã một tuần trôi qua kể từ ngày Gia Hân chính thức là học viên của Bingel, cô luôn biết cách đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, vẫn đến trường, vẫn vui vẻ như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Vũ Phương có hỏi thăm cô về chuyện hôm trước nhưng chỉ nhận được sự im lặng và cái lắc đầu buồn bã. Có lẽ cách tốt nhất để quên đi là đừng bao giờ nhắc tới.

Bố vẫn còn đang công tác, Gia Hân cũng không màn để ý tới nữa. Cô cũng không hề gặp lại Chấn Nam hay Hàn Phong, cả hai người họ cứ như biến mất khỏi thế gian này vậy, nhưng dù sao cũng tốt hơn cho cô. Lâm Vũ thì luôn luôn bận rộn với công việc của Hội học sinh, thỉnh thoảng anh vẫn hay sang lớp rủ Gia Hân cùng Vũ Phương ăn trưa làm trình độ liếc xéo của đám nữ sinh ngày càng trở nên lợi hại.

Nắng chiều lung linh chiếu rọi, hàng cây bên đường lượn mình theo gió, tiếng chim ríu rít trong những tàn lá tựa như lời ca của chàng ca sĩ, tất cả tạo nên một khung cảnh thật đẹp. Mái tóc dài bồng bềnh trong gió, gương mặt mộc tự nhiên không son phấn toát lên vẻ thuần khiết vốn có. Đôi chân nhỏ rảo bước trên đường, miệng khẽ ngân nga bài hát gì đó không rõ tên.

Ting… Ting.

Tiếng kèn xe inh ỏi làm Gia Hân tò mò quay lại. Cô hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy Lâm Vũ, anh ta đang rất thong thả trên chiếc mui trần bóng loáng, xe dừng hẳn, anh mỉm cười ấm áp.

- Sao anh lại ở đây? – Gia Hân nhìn anh ngác đến khờ dại.

Lâm Vũ nhẹ nhàng tháo chiếc kính râm ra, anh cười lém lỉnh:

- Anh chỉ tình cờ đi ngang qua đây thôi. Em đi đâu sao?

- Em định đi siêu thị mua ít thức ăn. – Cô vui vẻ trả lời.

- Hay anh chở em đi ăn tối nhé.

- Không cần đâu. Em…

- Cô bé à, đã có ai nói với em là em rất cứng đầu không? – Khẽ lắc đầu, Lâm Vũ làm gương mặt buồn bã, hờn giỗi nói. - Nhưng nếu em không muốn đi ăn với anh thì anh cũng không ép.

Nói xong, quay mặt sang hướng khác không thèm nhìn Gia Hân nữa. Trông anh như một đứa con nít đang giận giỗi làm Gia Hân không khỏi bật cười. Biết không thể từ chối được, cô đành miễn cưỡng đồng ý. Lúc này người ta thấy gương mặt của chàng trai hiện lên một nụ cười rất đẹp, nụ cười đầy ranh ma, khổ nhục kế đại thành công.

Trên xe, cả hai nói chuyện với nhau rất vui, anh luôn biết làm trò để người khác được vui, Gia Hân rất thích điểm này của anh. Ở Lâm Vũ có cái gì đó rất đặc biệt làm Gia Hân cảm thấy ấm áp và an toàn nhưng cô chưa bao giờ biết thứ cảm giác đó là gì.

Xe dừng trước một chợ đêm, Gia Hân hơi ngạc nhiên, cô không nghĩ anh lại đưa mình tới đây. Lâm Vũ đi gửi xe rồi cả hai cùng đi vào chợ, bây giờ chỉ mới chập chiều nên chợ đêm vẫn chưa lên đèn, người đến mua vẫn chưa đông nhưng người bán vẫn rất bện rộn trong việc bày hang.

- Em không ngại khi anh đưa em tới đây chứ? – Lâm Vũ vừa đi vừa quay hỏi.

- Không đâu, thật ra em cũng thích tới đây lắm.

Cả hai nhìn nhau cười rồi lại tiếp tục đi vào chợ. Gia Hân như bị lạc vào khu rừng cổ tích đầy kì bí, cô chạy hết chỗ này đến chỗ khác, đi từ hàng quán này sang hàng quán nọ.

Lâm Vũ bị kéo đi như một con búp bê nhưng anh không hề khó chịu thay vào đó anh lại cười thích thú. Anh không nghĩ cô bé này lại thích chợ đêm đến vậy, chưa bao giờ anh thấy cô vui vẻ như hôm nay.

Sau một hồi chạy nhảy, khám phá mọi nơi, cả hai đều thấm mệt và đói. Họ ghé vào một quán lẩu trong chợ để nạp thêm năng lượng.

- Lần đầu tiên em đến đây sao? – Lâm Vũ nhìn Gia Hân thắc mắc khi cả hai đang ngồi ở một bàn gần cửa sổ, nếu muốn ngắm nhìn cảnh đẹp của chợ đêm thì đây là nơi lý tưởng nhất.

Gia Hân đang mải mê nhìn về phía chợ đêm – nơi người ta đang tấp nập mua bán dưới những ánh đèn điện nhiều màu sắc. Nghe tiếng Lâm Vũ hỏi, cô giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ quay sang nhìn anh:

- Không, em đã từng đến đây với bố nhưng… - Thoáng chút buồn bã, Gia Hân hơi cúi đầu xuống, nói tiếp. - …cũng đã lâu lắm rồi.

Dù chỉ thoáng qua nhưng Lâm Vũ cũng có thể nhận ra, anh là người rất
« 7 8 9 10 11 12 13 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 7 trong tổng số 100 trang

Đang xem: Truyện Yêu Không Giới Hạn full Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện Yêu Không Giới Hạn full - Đọc truyện tình yêu hay và lãng mạn nhất phần 7
Bài Ngẫu nhiên
- Tổng hợp truyện cười cực hay trong cuộc sống upload ngày 23/11/2012
- Nhạc không lời Thần thoại - nhạc hoa cực kỳ hay, nghe mau bạn ơi!
- Cực xinh, cô bé áo trắng xinh xắn đáng yêu, bạn sẽ yêu từ cái nhìn đầu
- Tạo chữ ký online tên bạn độc đáo
- Game đua xe máy 3D - Moto Racing - giao diện thực tế cực đẹp trên mobile s40 java (nóng)
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện Yêu Không Giới Hạn full - Đọc truyện tình yêu hay và lãng mạn nhất phần 7 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved