Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 107

Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 107

•Ngày Gửi: 19,08,13 -01:41)
•Xem: 621609 lượt xem

Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 107


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 107

này gọn vậy thì tốt quá rồi, thế nhưng anh có chắc là Minh Châu sẽ đồng ý không ? - Tiểu Mai lại lắc đầu.
- Dĩ nhiên đồng ý rồi, sao em lại hỏi vậy ? – Tôi lại càng ngạc nhiên hơn nữa.
- Vì… phải có lí do gì đó, Minh Châu mới gọi anh là đồ phản bội, thái độ gay gắt như vậy thì không phải là ngẫu nhiên đâu ! – Nàng ngập ngừng nói.
- Lí do gì ? – Tôi đần mặt ra.

- Có thể… bạn ấy cũng thích anh !
- Phi lí, hết sức phi lí, chỉ mới gặp nhau có một lần từ lâu lắm lắm luôn rồi thì lấy gì mà thích cho được !
- Em cũng muốn là vậy, nhưng cứ có linh cảm sao ấy, như là chuyện này sẽ không giải quyết dễ dàng được đâu !
- Yên tâm, chắc là lúc đó nhỏ này còn bực anh vụ hứa xong chạy luôn nên mới nóng gáy bảo anh phản bội thôi, giờ rủ đi chơi phát là xong !

Tiểu Mai phì cười, nàng âu yếm nhìn tôi rồi bảo :

- Anh nghĩ đơn giản quá, thật ra em còn khá nhiều điều muốn nói quanh chuyện này đấy !
- Điều gì ? – Tôi chưng hửng, hơi quê vì mình bị nói là đầu óc giản đơn.
- Mà thôi, có khi nghe xong anh lại bảo là em già rồi không chừng ! – Nàng tủm tỉm.
- Không có đâu, em trẻ mãi không già ! – Tôi sốt ruột.
- Hi hi, ngốc, vậy cũng nói được ! - Tiểu Mai khúc khích cười.
- Uầy… nói gì nói đi ! – Tôi giục.

- Vầy nhé, trước tiên, anh có bao giờ hỏi tại sao rằng… em không thắc mắc về vết sẹo của anh không ?
- Dĩ nhiên là không, em nghe Minh Châu kể hết rồi còn gì !
- Trước khi được nghe kể kìa, như này, Minh Châu nhận biết được anh là nhờ ba điều, một là câu thơ kia, hai là tên anh, cuối cùng là vết sẹo. Thường khi được nhắc đến như vậy, hiển nhiên ai cũng sẽ nghĩ rằng vết sẹo đó phải có gì đó đặc biệt lắm, như là kỉ niệm gắn liền giữa anh với bạn ấy vậy !
- Ừ, thì sao cơ ?
- Nhưng em lại không hỏi về vết sẹo, bởi em chú ý rằng Minh Châu nhớ đến anh là nhờ câu thơ kia hơn, còn chuyện anh có sẹo ở bả vai thì sau ngày anh bị gọi là phản bội cũng chẳng nhớ thêm được gì, vậy nên em nghĩ có hỏi cũng không có kết quả, mà dù có hỏi cũng chưa chắc anh nhớ ra được Minh Châu. Vì lẽ đó, em muốn đợi cho sự việc rõ ràng hơn rồi mới nghe anh giải thích !
- Không ngờ là nhỏ Châu lại kể hết luôn à ?
- Ừa, một điều nữa là tại sao anh có thể quên được bạn ấy nhỉ ? Chỉ cách nhau có gần một năm thôi mà, lúc chuyển lớp qua A2, anh không nhớ ra được à ?
- Không, sao mà nhớ nổi chứ, gặp có một lần, hồi đó Minh Châu thắt tóc hai bím nhìn ngộ lắm, giờ thì để tóc qua một bên vai, lớn quá nên anh không nhận ra nổi. Với cả vừa bị chuyển lớp lạ nước lạ cái, hơi sức đâu mà nhìn !
- Thế còn tên của bạn ấy ? Hai người nói chuyện với nhau cũng khá nhiều mà chỉ có mỗi Minh Châu là biết tên anh ?
- Thì tại hồi đó tính anh hời hợt, chat chit qua lại thì chỉ gọi nhau bằng nickname chứ ai đâu mà để ý hỏi tên. Với cả nhỏ đó cũng có hỏi tên anh đâu, là anh tự nói ra ấy chứ !
- Ừm…… !

Đến đây thì Tiểu Mai dừng lại nghĩ ngợi một chút, đặt tay lên môi ra chiều suy tư, đôi bờ môi đỏ mọng ánh lên dưới tia sáng lấp ló ngoài cửa sổ, càng nhìn càng dễ thương ra phết. Tôi đang định chồm người đến… hôn vào má nàng thì bất chợt Tiểu Mai lên tiếng :

- Anh có nhớ là anh đã hứa dẫn Minh Châu cùng đi chơi không ?
- Ừ, nhớ mang máng ! – Tôi ngượng ngập ngồi xuống, một phen hú vía vì suýt nữa là không kiềm chế được bản thân.
- Phải nhớ là hứa điều gì kìa, chứ em lo lắm…. ! – Nàng đan tay vào nhau.
- Lo gì ? Thì hứa dẫn đi chơi thôi mà ! – Tôi thắc mắc.
- Thật ra nếu chỉ là hứa nguyên văn như vậy thì không sao, em chỉ ngại… anh thì không nhớ, lỡ Minh Châu… thích anh thật, ép dẫn đi chơi riêng, tự nói ra một lời hứa nào đó chẳng phải của anh thì em không chịu đâu ! – Tiểu Mai bĩu môi lo lắng.
- Không có đâu, nhỏ đó đẹp vậy thì đời nào thích anh ! – Tôi vội trấn an.

Bất thình lình Tiểu Mai nhìn tôi hỏi :

- Ý anh là sao ?
- Sao… gì cơ ? – Tôi ngơ ngác hỏi lại.
- Anh bảo Minh Châu vì rất xinh đẹp nên không thích anh phải không ? – Nàng nheo mắt.
- Ừ… nhỏ đó… không có ý gì với anh đâu ! – Tôi ấp úng.
- Thế tức là tôi không đẹp bằng người ta, nên mới thích anh chứ gì ? – Nàng lạnh lùng hỏi.

Đến đây thì tôi ngớ người ra mà ôm mặt :

- Trời đất, em nghĩ gì vậy, thế cũng bắt bẻ cho được !
- Chứ còn sao nữa ? - Tiểu Mai làm bộ dỗi.
- Nói thật chứ em là mẫu người trong mộng của anh rồi đó, trước đây anh còn chả tin là gặp được người đâu người ơi, ghen cái gì nữa không biết ! – Tôi thở vắn than dài.
- Liệu hồn anh đấy ! – Nàng lừ mắt nói lại.
- Uầy….. ! – Tôi gãi đầu bối rối.

Và Tiểu Mai lại rót trà vào tách, ngồi lặng yên suy nghĩ mặc kệ tôi đang sợ im thin thít phía đối diện. Lúc này, trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất :

- “ Bỏ xừ rồi ba mẹ ơi, uổng công ba mẹ sinh ra con là nam nhi đại trượng phu, thế mà giờ đây đã trở thành một thằng sợ vợ chính hiệu, con thật có lỗi với hai người, hic…. ! “

Rồi đột nhiên Tiểu Mai lại hỏi tiếp :

- Anh nè, còn chuyện này nữa !
- Gì thế ? – Tôi giật mình.

Và ngay sau câu hỏi của nàng, tôi cũng đờ người, đần mặt ra vì quả tình là chưa bao giờ tôi nghĩ đến điều này :

- Minh Châu đã ở Phan Thiết được gần hai năm rồi, chắc cũng thông thuộc đường sá và đi chơi đây đó, không với gia đình thì cũng với bạn bè. Vậy thì lỡ mà có đi chơi, anh còn chỗ nào nữa đâu mà dẫn bạn ấy ??!!
Chap 282:

Tôi đưa tay vỗ trán, tựa ngửa người ra ghế :

- Đúng ha, anh quên mất đi chứ !

Quả tình là Tiểu Mai hỏi rất đúng, cứ cho là Minh Châu đồng ý đi chơi với tụi tôi để tôi có cơ hội chuộc lỗi và giữ được lời hứa của mình thì tôi biết dẫn đến chỗ nào, bởi sống hai năm tại xứ biển Phan Thiết nhỏ xíu này thì quá dư để thông thuộc những nơi có thể dạo chơi được rồi.

Tiểu Mai cắn môi, thoáng suy nghĩ một chút rồi nàng tiếp lời :

- Cũng không sao đâu, đến lúc đó rồi hỏi bạn ấy cũng được, quan trọng là anh phải rủ được Minh Châu nghen, không thì hết có cơ hội giữ lời hứa luôn đấy !
- Ấy cha, làm sao mà rủ được ta ? Anh không mò qua A2 nữa đâu ! – Tôi thảng thốt.
- Em hiểu, anh sợ quê chứ gì ! – Nàng phì cười.
- Thì… lúc đó nhỏ Châu mắng anh giữa hành lang, bọn A2 biết gần hết rồi còn gì nữa ! – Tôi rầu rĩ nhắc lại quá khứ đau thương.
- Em sẽ giúp, không sao ! - Tiểu Mai hấp háy mắt.
- Giúp sao ? Em đi gặp nhỏ đó với anh à ? – Tôi mừng rỡ.

- Cũng không hẳn, em chỉ mời bạn đó tới nói chuyện với anh thôi, còn sau đó thế nào thì còn tùy thái độ hai người nữa !
- Ừ, nói chung em cứ mời được là tốt, anh sẽ tiếp chuyện cho, rủ phát là xong chứ gì. À, để anh rủ tụi thằng Khang luôn, cả bé Trân nữa, hen ?
- Thôi, chắc gì đã được nhận lời mà rủ tùm lum người !
- Cũng đúng, để mời xong rồi tính, mà chắc là được đó, em yên tâm !
- Em cũng mong vậy, chứ như hồi trưa là thật không biết phải nói gì hết !
- Ừm….. !

Tôi ngượng ngập nhìn sang hướng khác, cảm giác như vừa rồi Tiểu Mai đã trách khẽ mình vậy. Đang tính lảng sang chuyện khác cho vui thì nàng lại hỏi tiếp :

- Ngày mai có bài kiểm tra Toán đó, anh đã ôn gì chưa vậy ?
- Ừ… tí về ôn chút xong ngay ấy mà ! – Tôi vội đáp.
- Tối ở nhà ôn bài nha, chuyện của Minh Châu để qua kiểm tra rồi em sẽ giúp ! – Nàng dặn dò.
- Giờ anh về coi sơ qua luôn, tối bận đi tập võ với thằng Tuấn rồi ! – Tôi trả lời.
- Cũng được…. ! - Tiểu Mai thoáng chút buồn trên nét mặt, nhưng rồi lại đứng dậy ngay và tiếp lời. - Vậy anh về học bài nhé, em cũng xem lại cho chắc !
- Ừ, Toán thôi mà, vẩy bút tí là xong ! – Tôi nói, đứng dậy theo.

Tiểu Mai cầm chùm chìa khóa bước ra cửa, tôi đưa tay định nhấp thêm ngụm trà đào nữa cho đỡ tiếc rồi mới đi theo thì….

- Choeng…. ! – Âm thanh của chùm chìa khóa đột ngột vang lên.

Tôi sửng sốt quay lại, tưởng rằng Tiểu Mai tuột tay vô ý đánh rơi chùm chìa khóa xuống đất thì thấy nàng vẫn đứng yên bất động một chỗ :

- Gì thế ? – Tôi ngạc nhiên hỏi.
- Em… hơi mệt ! – Nàng trả lời, vẫn không nhìn về phía tôi.

Vội cúi xuống nhặt chùm chìa khóa, tôi bước đến cạnh Tiểu Mai, cầm nhẹ tay nàng :

- Sao vậy ? Em nhức đầu à ?
- Ừa… chắc hôm qua thiếu ngủ, anh… để em tựa một chút thôi, nhé ?

Rồi không để tôi kịp hiển nhiên đồng ý, nàng dựa vào lòng tôi, mắt nhắm nghiền, đôi hàng mi hững hờ khép lại :

- Sao em không ngủ sớm ? Hôm qua có bài vở gì nhiều đâu ? – Tôi lo lắng. – Hay uống Panadol nhé, hết nhức đầu ngay ?!
- Tối qua em nói chuyện với mẹ đến khuya ! – Nàng đáp khẽ.
- Uầy…. ! – Nghe đến nhạc mẫu tương lai, tôi hết dám trách cứ gì Tiểu Mai thêm nữa.
- Mẹ muốn em về Nhật học, lo em một mình không ai chăm sóc ! – Nàng tiếp lời.
- Vậy… em có về không ? – Tôi hỏi, bất chợt cảm thấy một nỗi sợ trào dâng.

- Không, em nói rằng tự lo được, cũng được hơn một năm rồi mà !
- Ừ… đúng rồi, trước giờ em cũng sống ở đây mà, có sao đâu !
- Cũng vì em muốn… hai đứa mình ở cạnh nhau nữa !
- Ừm…… !

- Anh sẽ chăm sóc em, đúng không ? – Tiểu Mai hỏi qua hơi thở.
- Ừ, dĩ nhiên rồi ! – Tôi vội trả lời.
- Dù cho có chuyện gì xảy ra ? – Nàng lại hỏi tiếp.
- Ừm, anh hứa ! – Tôi quả quyết ngay tức thì.

Tiểu Mai lúc này ngước mắt nhìn tôi, khẽ cười và đưa tay đánh khẽ, sượt qua má tôi :

- Hi, lo mà giữ lời hứa với Minh Châu đi kìa, hứa nhiều quá thì lại không làm được đâu !

Nhìn nàng mỏng manh mỉm cười trong vòng tay, tôi bất giác… nói không chút ngượng ngùng :

-
« 105 106 107 108 109 110 111 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 107 trong tổng số 228 trang

Đang xem: Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập upload chap 211 đến 348 - đầy đủ toàn bộ các chap Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 107
Bài Ngẫu nhiên
- Bài thơ hay về cây và lá đầy ý nghĩa trong cuộc sống
- Muôn trùng cách xa - bài nhạc trẻ mới rất rất tình cảm của Du Thiên
- Những bài thơ tặng sinh nhật người yêu, bạn gái, em gái hay
- Nhạc no body - Bài nhạc nhảy sôi động đến từ Nhật Bản - bạn sẽ dâng trào cảm hứng khi nghe
- Beat karaoke bài hát Người ấy - Trịnh Thăng Bình nhạc mp3
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 107 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved