Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 112

Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 112

•Ngày Gửi: 19,08,13 -01:41)
•Xem: 622047 lượt xem

Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 112


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 112

được lại đang xảy ra trước mắt.
- Vậy ha, giờ anh vào tập cùng mọi người đi, hôm sau em dạy từ đầu cho ! - Nhỏ Thu Sương vừa nói vừa liếc sang phía tôi, trao… ánh nhìn tóe lửa đầy ghét bỏ.

Vâng, Tuấn rách đã quên đi tôn chỉ “ Anh em trước, gái sau “ của hội bàn tròn, nó lúc này vì sướng đê mê mà quay sang tôi :

- Vậy thôi, mày về trước đi Nam, tao ở lại học một mình cũng được, hây dà, đâu còn cách nào khác đâu !

Tôi chỉ thoáng ngạc nhiên rồi phì cười, lắc đầu nói với cả hai :

- Ừm, thế tao về đây ! Anh về, Thu Sương !

Biết làm sao được, tôi cũng đâu có trách gì Tuấn rách, vì dẫu sao mục đích của nó là tán Thu Sương cơ mà, đâu phải là học võ cùng tôi, vậy nên khi thấy thằng bạn mình đạt được điều nó muốn thì tôi vui vẻ chúc mừng nó thôi.

Dắt xe ra khỏi võ đường, tôi hít một hơi dài sảng khoái, không khí trời đêm mát lạnh ùa vào lồng ngực làm tôi tỉnh cả người. Thế nhưng khi đặt chân lên bàn đạp, tôi lại không biết phải đi đâu, vì về nhà chưa phải là điều tôi muốn lúc này.

- “ Ừ, thất bại toàn diện rồi đấy, hóa ra mình học nghệ chưa thông, thua là phải rồi, chỉ trách bản thân đã quá tự mãn trong suốt thời gian vừa qua thôi ! “

Đúng vậy, thời gian vừa qua sau nhiều trận thắng liên tiếp, tôi gần như khá kiêu ngạo về võ học bản thân, đến hôm nay đại bại dưới tay Trần sư phụ một cách tâm phục khẩu phục thì tôi mới thấm thía câu nói “ Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân “.

Xét về lí trí là vậy, tôi thua Trần sư phụ thì không có gì bất mãn mà hoàn toàn thập phần nể phục vị sư phụ này cả về trình độ lẫn cách cư xử. Nhưng xét về tình cảm thì tôi vẫn là tôi, vẫn là thằng con trai ngạo mạn lần đầu kiêu binh tất bại, đầu óc hoàn toàn trống rỗng mà chẳng hiểu cảm giác của mình lúc này là như thế nào.

Buồn cũng chẳng buồn, bởi thua là đáng, hơn nữa được học hỏi thêm rất nhiều điều, vả chăng thằng Tuấn rách còn có thêm cơ hội tán đổ Thu Sương nữa. Nhưng vui cũng chẳng gọi là vui, vì không hiểu sao tôi chả thể cảm nhận được lúc này mình đang nghĩ gì, đang muốn làm gì, cứ thấy chênh vênh vô lực sau trận thua đầu tiên trong đời.

Đạp xe lang thang ngoài đường một mình, bất giác tôi lại đâm ra nhớ Tiểu Mai vô cùng, trong lòng trỗi dậy một cảm giác như mình vừa đi rất xa, mình vừa trải qua một thất bại nào đó và cần có người tri âm ở bên cạnh, cần có một nơi đơn giản gọi là nơi chốn trở về.

Không suy nghĩ gì thêm, tôi chạy xe đến trước nhà Tiểu Mai rồi xuống xe dắt bộ, đưa tay nhấn chuông cửa :

- Kính… coong…. !
- ………. ! – Không có tiếng dép loạt soạt bước ra ngay như mọi lần.

Đang định đưa tay nhấn chuông thêm lần nữa thì Tiểu Mai bước ra :

- Ai vậy ?
- Anh nè…. ! – Tôi khẽ trả lời.

Trông thấy tôi, nàng vội mang dép vào đi ra mở cổng rồi ngạc nhiên hỏi :

- Sao giờ này anh lại đến ?
- Ừm… em có bận gì không ? – Tôi không trả lời nàng mà hỏi lại.
- Em đang ôn bài, mai kiểm tra mà ! - Tiểu Mai vẫn nhìn tôi.
- Anh vào nhà được không ? – Tôi ngập ngừng đề nghị.
- Ừa… anh dắt xe vào đi ! – Nàng vẻ như nhận ra tôi đang có gì đó khác thường, nên mở cổng ra để tôi dắt xe vào trong sân.

Tiểu Mai tối nay khác hẳn lúc chiều, nàng lúc này đang búi cao tóc lên như lần đầu tiên tôi gặp để lộ phần gáy trắng ngần thấp thoáng vài lọn tóc mai, áo thun quần short chứ không mặc váy nữa, cũng phải, giờ này trời tối rồi mà. Thế nhưng lúc này tôi chả có tâm trạng gì mà ngắm đôi chân trắng muốt thon thả đang bước ra từ phía bếp, cũng không buồn nhìn những ngón tay thanh mảnh nhẹ nhàng rót trà như mọi lần nữa.

Tôi lúc này chỉ đơn giản là ngồi xuống ghế, và nói :

- Em cứ học bài đi, anh ngồi chút rồi về !
- Anh sao vậy ? Đi học võ có chuyện gì à ? – Nàng thắc mắc, đưa mắt nhìn tôi dò xét.
- Không… bình thường mà, em ôn bài tiếp đi ! – Tôi lắc đầu nói như máy.

Chừng như chắc chắn rằng tôi không có bị thương hay trầy trụa ở đâu thì Tiểu Mai mới thôi quan sát mà bảo :

- Vậy em học tiếp đây, anh uống trà nhé !
- Ừm… !

Tiểu Mai học bài tiếp thật, nhưng nàng không học trên phòng riêng nữa mà ôm sách vở xuống rồi ra bàn ngoài phòng khách ngồi cùng với tôi. Nhìn nàng chăm chú làm Toán, mấp máy môi nói thầm những công thức, rồi bấm máy tính lộc cộc các con số dài ngoằng, thỉnh thoảng dừng lại một chút mà nhíu mày nghĩ ngợi, tôi chợt thấy yêu Tiểu Mai quá thể. Hóa ra cô bạn gái toàn diện của tôi lúc học bài đâu phải thần thánh gì mà cũng phải vắt óc ra suy nghĩ như bao học sinh khác mà thôi. Chỉ là nhìn Tiểu Mai lúc này, dù tâm trạng đang trống trải nhưng tôi cũng phải thốt nhiên cười mỉm :

- Tiểu Mai nè !
- Hở ? – Nàng ngừng bút, tay nhẹ vén tóc mai rồi đưa mắt nhìn tôi.

Và tôi lại cười, yêu thương trìu mến :

- Cảm ơn em nhé, vì đã cho anh một nơi để quay về!



Special Chap - Nhật kí ...

Ngày… tháng… năm… !

Vậy là đã thấm thoát một năm kể từ khi mình đến Việt Nam rồi, ngày mai sẽ phải tạm rời xa nơi này và quay trở về Nhật Bản quen thuộc.

Về nhà thăm gia đình, mình vui lắm, nhất định khi xuống tàu điện rồi, mình sẽ không đi taxi thẳng đến nhà đâu, chỉ cho xe dừng lại ở con phố thân thương mà thôi. Rồi mình sẽ tự đi bộ về nhà, yêu lắm cảm giác mỗi lần đi xa rồi quay trở về, được bước từng bước trên con đường đầy nắng vàng cùng màu hồng thuần khiết của hoa anh đào. Mình thích bước đi thật chậm dưới những cành hoa anh đào đang nhẹ nhàng khoe sắc, và đôi lúc sẽ lại được thấy một chiếc lá phong rơi lả tả hay lượn thành vòng xung quanh.

Rồi khi rẽ vào đường về nhà, mình sẽ kéo vali thật nhẹ trên dãy đá hoa cương, và đứng yên, nhìn ngôi nhà mình đã sinh ra và lớn lên sẽ vẫn giữ nguyên như vậy không có gì thay đổi, vườn cây, hồ nước, lối đi xen kẽ nhau thành vòng. Đợi cho những bồi hồi xao xuyến qua rồi thì mình hẵng nhấn chuông, à… hay là tự đẩy cửa lẻn vào như lúc nhỏ, rồi rón rén để tránh gây tiếng động trên sàn gỗ, và sẽ bất ngờ nói :

- Con về rồi, chào cả nhà ạ !

Chắc là mọi người sẽ ngạc nhiên lắm đây, nhưng… nếu mình về nhà buổi sáng thì chỉ có ông bà ngoại, còn mẹ thì bận suốt rồi, không lẽ phải đợi đến tối mới gây bất ngờ sao nhỉ ? Hâm ngoại cỡ, hì hì !

Yên tĩnh và trang nhã, thật sự mình nhớ nhà ghê !

Cũng không biết mình sẽ có cảm giác gì về nơi này, về Phan Thiết khi đang ngồi nhà một mình ở Tokyo nhỉ ? Có nhớ phố biển nhỏ bé, giản dị như là nhớ nhà không ?

Không thật sự chắc lắm, nhưng có lẽ là sẽ nhớ thôi, ở Phan Thiết mình cũng đã sống rất vui vẻ mà, như gia đình cô Ba nè, mình sẽ nhớ những bữa cơm thân mật và ấm áp ở nhà mọi người lắm. Nhờ mọi người mà mình bớt đi nỗi nhớ nhà, có thể tạm gác lại cảm giác sống một mình mà hoà đồng với tất cả.

À, mình sẽ nhớ Bồ Câu lắm, con bé dễ thương thật, ước gì ngày nào cũng được dẫn bé đi chơi, nấu cho bé ăn rồi buổi tối, hai cô cháu ôm nhau xem tivi mà chọc cho bé cười khúc khích ha ? Có lẽ Bồ Câu nửa đêm sẽ đói bụng, mình chẳng ngại ngần gì mà xuống bếp nấu cho bé một món ăn nhẹ đâu, nhìn bé tự cầm thìa rồi dáng ngồi ăn cố tỏ ra người lớn, mình cứ cười mãi thôi.

Rồi cả chị Diễm và bé Trân nữa, có hai người thường xuyên đến chơi mà mình biết nhiều hơn về Việt Nam, về Phan Thiết, được đến nhiều nơi mà chắc có lẽ nếu không có hai người, mình sẽ chẳng biết gì ngoài con đường từ nhà mình đến trường, rồi từ trường về lại nhà mất, cảm ơn hai người thật nhiều, hì hì, nhất là bé Trân nhé, mình rồi cũng sẽ dạy Piano cho con bé như đã hứa, nhất định là vậy.

Dĩ nhiên mình cũng sẽ không quên được bạn bè ở lớp rồi, cô bạn Huyền vui vẻ thích ăn uống, hay rủ mình ra căn-tin chỉ để nghe chuyện hôm qua cậu ấy vừa giận Khang. Rồi Phương hay vờ nghiêm túc, dễ giận nhưng rất tâm lí hiểu chuyện, mình khá ấn tượng về lần cậu ấy doạ sẽ báo cô chủ nhiệm về chuyện Chiến không học bài, để rồi hôm sau lại xin lỗi bằng cách … cho Chiến nhìn bài trong giờ kiểm tra khi biết ba của Chiến bệnh nên cậu ấy phải chăm sóc cả đêm. Thật ra lúc đó mình cũng lo lắm, nhỡ hai người bị cô giáo phát hiện là sẽ bị ghi tên vào sổ đầu bài mất, muốn nhắc mà không dám nhắc, kết thúc giờ kiểm tra mà mình cũng thở phào nhẹ nhõm khi hai người họ bình yên vô sự, hệt như là mình cũng vừa mới copy bài ấy, hì hì !

À, rồi cả Nguyễn Yên nữa, buồn cười những lúc cô nàng này giành món ăn với Dũng ghê, nhất là hồi cắm trại, mình cứ khúc khích mãi với hai người này, có khi nào họ sẽ là một cặp xứng đôi không kìa ? Một người giành ăn, một người chịu nhường chắc có lẽ là hợp ha, chứ Yên mà quen anh bạn trai nào đó không có nhường nhịn là sẽ khắc khẩu cả ngày luôn, hì ! Nhìn Yên với Dũng giỡn nhau mà mình thấy hệt như Keiko và Tadashi ngày trước vậy, buồn cười ghê !

Chắc mình sẽ chỉ nhớ được những bạn này thôi, vì trong lớp mình cũng không thật sự hoà đồng lắm, có lẽ một phần do mình cứ tự tách ra khỏi đám đông, hay bởi vì mình thích thanh bình và yên tĩnh hơn.

Và… còn một người nữa, đã bao lần mình tự hỏi, tại sao cứ cố quên để rồi lại nhớ nhiều hơn ?

Có thể ấn tượng về Phan Thiết của mình sẽ không sâu đậm lắm, nếu không có cậu ấy. Làm vỡ bóng đèn nhà người ta mà chỉ biết lo cho quả bóng, mình ban đầu thậm chí đã nghĩ Trí Nam là Akira thứ hai cơ đấy, chỉ khác là Akira mà làm vỡ kính nhà mình là bỏ chạy luôn, để rồi sáng mai lại
« 112 113 114 115 116 117 118 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 112 trong tổng số 228 trang

Đang xem: Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập upload chap 211 đến 348 - đầy đủ toàn bộ các chap Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 112
Bài Ngẫu nhiên
- Nứ sinh đánh nhau xé áo
- Game đua xe 3D mobile hay như thật - 3D Bimmer Street Racing
- Giao diện biển buổi đêm đẹp cho nokia symbian s60 v3
- Ảnh hài về ông già noel với ngày tận thế
- Tải download Game iwin 2.5.7 phiên bản mới năm 2013
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 112 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved