Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 113

Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 113

•Ngày Gửi: 19,08,13 -01:41)
•Xem: 621618 lượt xem

Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 113


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 113

sang nhà mình xin lại trái bóng chày.

Là ngẫu nhiên hay sao nhỉ ? Buổi sáng đầu tiên mình ở Phan Thiết, mẹ có gọi và bảo là Akira lại vừa làm vỡ cửa kính ở nhà, thì đến buổi chiều là đến lượt Nam cũng đá bóng làm vỡ bóng đèn nhà mình. Lúc nhìn Nam nhấp nhổm ở dưới, rồi gãi đầu cười trừ xin lỗi là mình tự dưng cảm nhận được một cảm giác rất quen thuộc, hệt như không phải rằng mình đang xa nhà vậy. Mình đã không hề giận Nam chút nào, mà ngược lại còn cảm ơn nữa kìa, thế nhưng cậu chàng chắc là chẳng biết gì rồi, vậy nên mới bị ném bóng vào mặt, ôi….. !

Và rồi cũng không ngờ là hai đứa lại học chung lớp, buồn cười một điều là mình vào phòng học thì Nam lại đứng bật dậy, hệt như tưởng mình là giáo viên, hi hi, ấn tượng ghê !

Không hiểu tại sao mình lại nhận giữ cặp cho cậu ấy nhỉ ? Chưa bao giờ mình như vậy cả, ngày trước trong mắt bọn con trai thì mình là một ai đó kiêu kỳ, khó gần lắm. Thế mà hôm ấy, mình đợi Nam chỉ để được cậu ấy đưa về nhà, và cậu chàng chở mình về thật, dọc đường còn nói đủ thứ chuyện trên đời, còn hứa sẽ đưa mình dạo quanh thành phố cho biết.

Mình đã vui lắm, thật sự rất vui, vì chưa từng có ai không ngại vẻ ngoài dửng dưng, vô cảm của mình mà vô tư làm quen như Nam cả !

Vậy mà… những ngày sau này giữa mình với Nam, chỉ là một chuỗi những cơn mưa dài nặng hạt, ấm ức. Mình không trách cậu ấy, cũng không trách Khả Vy. Mình biết, Vy là người con gái dễ thương và lại rất hoạt bát, có duyên ăn nói, vậy nên Nam thích cô ấy cũng là điều dễ hiểu.

Thế nhưng cảm giác rằng Nam cũng thích mình, là xuất phát từ đâu ? Thật là từ trước đến giờ, tuy là có nhiều người đối tốt với mình, nhưng tất cả những món quà của họ cũng không làm mình thấy vui bằng chiếc chuông gió thuỷ tinh mà Nam đã tặng.

Đã từng tự huyễn hoặc bản thân rằng, mình và Nam chỉ đơn giản là đang đuổi bắt lẫn nhau, và chẳng sớm thì muộn, cậu ấy sẽ đáp lại mình. Nhưng ngày dài càng đến, mình lại càng sợ cảm giác phải đối mặt với hai người ấy. Mình không muốn những gì đau nhói, phiền muộn sẽ là những gì mình cảm nhận được về Phan Thiết, về nơi mình đã chọn đến khi gia đình hỏi thăm.

Vậy nên mình từng quyết định sẽ chỉ im lặng mà thôi, chỉ là đứng nhìn cũng được, Nam tặng quà, học Guitar vì một ai đó không phải là mình, ừ không sao mà ! Cậu ấy vui, mình cũng…. không, không phải là có thể nói “ vui “ được, mình ghét lắm !

- “ Con gái của mẹ biết yêu rồi kìa, đang ghen đấy nhé ! “

Nếu sự thật như lời mẹ nói, thì sao mình có thể bình thản như vậy được ? Hay chỉ là mình cố tỏ ra dửng dưng như bề ngoài, để rồi những đêm dài trở nên đằng đẵng hơn khi chỉ có một mình ? Tự bao giờ mình đã biết làm tất cả vì một điều mà chính mình còn không dám tin vào nó chứ ?

Cậu ấy nắm tay mình, rồi lại buông ra, chắc có lẽ đêm hôm ấy chỉ là Nam tốt bụng, không muốn để mình bị lạnh mà thôi, chẳng phải là những gì mình đã nghĩ đâu….

Mình thật sự đã nghĩ như vậy, tự dối rằng mình khóc vì đã quá nhớ nhà, vì những lúc khó khăn mà không một ai bên cạnh, những ngày dài mệt mỏi, trống rỗng, luôn chỉ là một mình, đi và về, học và đàn… buồn và dỗi !

Mình giận, ghét, rồi lại mến, rồi lại muốn nhìn thấy cậu ấy mỗi ngày, mình đã tự hứa với lòng rằng sẽ cố dạy cho Nam tập Guitar, dù là cậu ấy không biết về nhạc lí. Nếu không phải Nam còn học văn hoá thì chắc có lẽ mình đã đề nghị được dạy cậu ấy suốt tuần rồi.

Ngốc quá, mình ương bướng thật !

Những ngày trời mưa, khi ở nhà mình tự hỏi có khi nào Nam ra ngoài mà quên mang áo mưa không ? Tính cậu ấy vô lo, lại là con trai, chắc sẽ có lúc quên thôi. Vậy là về sau, nếu có đi với lớp thì mình lại để vào túi xách là hai chiếc áo khoác, một cho mình, một cho… Nam nếu cậu ấy lỡ quên, và đã là một thói quen. Nhưng cũng chưa lần nào mình giúp được, vì trời mưa thì Khả Vy cũng lo cho cậu ấy hệt như mình thôi, lại ngốc nữa rồi…

Vì vậy, tối hôm nay, buổi tiệc cuối năm của lớp, mình biết Nam đã dứt khoát với mình từ sau cơn mưa trước rồi, ừa, vậy nên mình từ bỏ thói quen ấy, chỉ phòng thân cho mình một chiếc áo mưa mà thôi. Thế mà bầu trời lại tiếp tục mưa to như ngày hôm đó, lần này thì Nam thật sự là quên áo khoác, mà Khả Vy lại đi trước. Mình… cứ như là vô thức vậy, có lúc mình từng nghĩ là sẽ dầm mưa về luôn đến nhà, chắc là không sao nhỉ, mình đâu có đi chơi với lớp nữa, nên bị ướt thì có là gì. Còn Nam thì vẫn còn tiếp tục đi hát với mọi người, nếu ướt mem thì cậu chàng sẽ ngại lắm, ừ, sẽ ngại lắm…

Con đường biển dài và đẹp mọi khi thì tối hôm nay đã trở nên dày đặc, trắng xoá, mình phải dừng lại để tránh mưa. Không, là mình… đợi mưa đến, như một con ngốc vậy, mình nghĩ rằng trước khi về Nhật, thì kỉ niệm của hai đứa dưới mái hiên này sẽ là động lực để mình tiếp tục trở lại Phan Thiết sau mùa hè.

Mưa thật to, gió thật lạnh, mình tự hỏi không biết phải đợi đến bao giờ nữa ? Đợi một điều mà mình biết rằng nó sẽ không xảy ra, nhưng vẫn đợi !

Và cậu ấy đến thật, trong cơn mưa tầm tã, ướt đẫm cả người, Nam nhìn mình và giận dữ hét lớn, mình sợ đến muốn khóc đi được, thật may là… mưa cũng ướt cả đến mình, thế nên mình… vừa ứa nước mắt lại vừa cười …

Mưa thì to, mà chiếc áo khoác lại nhỏ, hai đứa che chung mà vẫn không hết người, Nam ngốc, cứ ngồi dịch ra mãi đến khi nước từ mái hiên thành dòng chảy ào xuống cả nửa người thì mới giật mình ngồi vào trong.

Mình đâu trách cứ gì, Nam ướt thì mình để lại áo khoác cũng vô nghĩa rồi, hì hì, nên thôi đành ướt chung cả hai luôn vậy !

Mình đã thật vui suốt thời gian còn lại, dù là cũng lo lắng và áy náy, vì chỉ ngày mai thôi, cậu ấy sẽ đối mặt với Khả Vy thế nào chứ ? Mình… không muốn chỉ vì sự ích kỉ của mình mà Nam phải nói dối Vy. Nhưng… nếu mình chỉ ích kỉ một lần thôi, thì chắc sẽ không có gì là quá đáng lắm đâu, Nam nhỉ ?

Đêm Noel, cậu ấy ôm mình, lặng yên an ủi, tối hôm nay mình lại ôm cậu ấy, dù chỉ là từ đằng sau, nhưng Nam ơi, đó không phải là phép trả lễ đâu nhé, vì chợt nhớ lúc nhỏ mình có một trò chơi không thành tiếng, gọi là ràng buộc vô hình, hì hì, rồi sẽ phải nghĩ về mình thôi !

Và cũng vì… mưa đã đưa Nam đến với mình, vậy nên có lúc nào đó, mong Nam đặt quyển sổ của mình dưới mưa, biết đâu…

Lần đầu tiên mình viết nhật kí dài đến như vậy, ngạc nhiên ghê, có lẽ là tâm trạng thật tốt, nhưng phải khép lại và nghỉ ngơi thôi, còn một chặng đường dài mình phải đi nữa, ôi… không thích máy bay chút nào !

Vậy…. chúc Nam ngủ ngon và có một kỳ nghỉ hè thật vui nhé, lúc Nam đang ngủ là mình đã ở trên máy bay về nước rồi, ừm…. hẹn gặp lại vào cuối mùa hè nha. Mình sẽ cố gắng trở về…. hứa đấy !

Cảm ơn mọi người về thời gian vừa qua, cảm ơn tất cả !

Phan Thiết, 00 giờ 45 phút, ngày… tháng… năm…. !

Trúc Mai.



Chap 285 :

Ngay sau câu nói mà tôi cho là bình thường như cân đường hộp sữa, à thú thật là có hơi… tình cảm một tí thì Tiểu Mai tròn mắt ngạc nhiên nhìn tôi :

- Anh sao vậy ? Anh có bị gì không ?

Tôi cũng sửng sốt hỏi ngược lại :

- Là sao ?
- Em… chưa từng thấy anh… ừ…… !

Đến đây thì Tiểu Mai đỏ bừng mặt rồi tiếp lời :

- Em… không nghĩ là anh có thể… tình cảm đến như vậy… ! – Nàng hấp háy mắt, nói như nửa thẹn thùng nửa cười hạnh phúc.
- Thì… anh nói sự thật mà ! – Tôi cũng vì thái độ ngạc nhiên của nàng mà đâm ra ngượng ngập.

Nhưng Tiểu Mai không chịu tin, hoặc giả là nàng suy nghĩ một điều gì khác, bỏ hết sách vở mà bước sang ngồi cạnh bên tôi :

- Hôm nay anh học võ có chuyện gì rồi, đúng không ?
- Không…… ! – Tôi chống chế một cách yếu ớt.

Thái độ che giấu của tôi không qua mắt được Tiểu Mai, nàng nheo mắt lại nhìn tôi rồi tiếp tục tra vấn bằng một giọng điệu đầy sắc bén :

- Em chắc chắn là có gì đó mà, anh đừng giấu em nữa ! - Tiểu Mai bướng bỉnh nhướn mắt nhìn tôi chừng như quan sát xem tôi có bị thương tích ở đâu đó không, rồi nàng lại hỏi tiếp.
- Không, ý anh nói là…. ! – Tôi vẫn ngoan cố chối đây đẩy.
- Anh đừng chối em, chắc chắn không có lúc nào mà đang bình thường anh lại… nói như vậy cả ! – Nàng hạ giọng, nhưng tôi nghe chừng đã thêm vài phần lạnh lùng trong đó.
- Thì…… ! – Tôi bắt đầu ấp úng, quan điểm giữ bí mật trận thua ngày hôm nay của tôi sắp sửa tan thành mây khói.

- Không có thì là gì hết, anh… đi với nhỏ nào ?
- Sao em lại hỏi vậy ?
- Người được hỏi phải trả lời !
- Thì anh chả đi với nhỏ nào cả, nãy học võ với thằng Tuấn thôi !
- Trên chỗ học võ… có nhỏ nào hay sao ?
- Không…ừ thì…. !
- Thì sao ? Nhỏ nào ? Nói tôi nghe !

Lúc ấy, tôi thề là có cảm giác Tiểu Mai hiền dịu thường ngày đang nhảy dựng lên trước mắt mình mà hỏi bằng thái độ đầy… tức tối. Dĩ nhiên tôi không có câu trả lời nào khác, ngoài việc….

- Thì cũng có… nhưng anh chả có gì với…. !
- Có gì là có gì ? - Tiểu Mai cắt ngang lời tôi.
- Em.. để anh nói đã chứ ! – Tôi khổ sở cười trừ.
- Hứ, anh nói đi ! – Nàng bĩu môi, bấu chặt hai bàn tay lại.

Trước thái độ như muốn ăn tươi nuốt sống mình của Tiểu Mai, tôi nửa đâm ra sợ sệt, còn lại là thập phần xúc động với tình cảm nàng giành cho mình, bởi… nếu không yêu thì chẳng ai lại đi giận người dưng làm gì cho tốn sức.

-------------------------
Bạn
« 112 113 114 115 116 117 118 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 113 trong tổng số 228 trang

Đang xem: Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập upload chap 211 đến 348 - đầy đủ toàn bộ các chap Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 113
Bài Ngẫu nhiên
- Bài hát tình yêu đẹp và hay của Lam Trường: Bảy sắc cầu vồng
- Tin Buồn: Sẽ Không Có Khuyến Mãi Thẻ Nạp Trong Năm Nay Nữa
- Bài thơ tình cực chất dành cho các bạn cua gái này
- Truyện Em đã nuôi con em thế nào - Truyện tình yêu có thật xúc động - PHẦN BA (cuối)
- Bài hát tiếng anh Pretty Boy - M2M hay, nhẹ nhàng
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 113 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved