Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 194

Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 194

•Ngày Gửi: 19,08,13 -01:41)
•Xem: 620191 lượt xem

Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 194


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 194

hơn của con nhỏ đi ỉu xìu trên cát, tôi phải ngó lơ ra biển để “giữ gìn đức hạnh”, không dám ngoại tình tư tưởng thêm giây phút nào nữa.

Hai đứa ngồi phịch xuống bờ biển, con nhỏ vô tư tựa hẳn người ra bãi cát mà thở hổn hển:

-Chán ghê vậy đó!
-Sao chán? – Tôi chưng hửng.
-Tui mà là con trai thì nãy giờ chơi vui hơn rồi, không đúng sao? – Nó vừa nói, vừa nhìn tôi qua khóe mắt.
-……….! – Tôi chỉ im lặng gật đầu không nói, cảm giác như con nhỏ cũng biết tôi ngại nó là con gái nên đã không chơi thật tình.

-Bà… học đá banh ở đâu mà giỏi vậy?
-Tui giỏi sẵn rồi, thiên tài mà!
-Ha, đừng xạo, cũng phải có người dạy chứ!
-Ờ, chú tui bày, nhưng tui không có thích đá bóng lắm, nên không tập nhiều!
-Chứ bà thích gì?

Vừa hỏi mà tôi lại vừa cảm thấy lạnh gáy, bởi “không tập nhiều “ của con nhỏ này lại bằng cả một quá trình tập bóng miệt mài từ nhỏ đến lớn của tôi.

-Tui thích chơi bi-da, ông thích hông?
-Uầy… không!
-Dở, bi-da chơi hay lắm, vừa suy nghĩ vừa luyện cảm giác!
-Nhà tui không cho chơi trò đó, bảo hư người!

Quả thật vậy, ba mẹ tôi mà biết tôi đi chơi bi-da là chắc chắn một trăm phần trăm, hai người sẽ chẳng ngần ngại gì tóm đầu tôi mà quăng luôn ra đường.

-Hư gì? Do cách ông sống ra sao thôi chứ, bi-da là môn thể thao quốc tế cơ mà,trí tuệ lắm!
-Vậy… ngoài đá banh, bi-da ra, bà còn chơi gì nữa?
-Ưm… bóng bàn, bóng rổ, ten-nis, bơi lội, … nhiều lắm, gì tui cũng chơi hết!
-Ghê… chơi nhiều vậy không đi học à?
-Tui… học văn hóa dở lắm, học mãi mà chẳng vô được chữ gì!
-Hê hê, bà thua tui rồi, tui học “xiện” lắm!

Nhắc tới việc học, con nhỏ chợt xụ mặt xuống một đống rồi thở dài não nề:

-Ờ…. Haizzz!

Vậy là bỗng chốc không khí giữa hai đứa trở nên yên lặng, chỉ còn tiếng sóng biển rì rào đưa dần từ ngoài khơi vào bờ, gió nhè nhẹ thổi làm tóc con nhỏ bay bồng bềnh hệt như những đám mây đang trôi lãng đãng trên bầu trời vậy.

Con nhỏ ngồi dậy, nó lôi từ trong túi ra một cái kẹp tóc nhỏ rồi túm lại, buộc một hồi cũng xong, mái tóc thả dài bồng bềnh giờ đã được cột gọn gàng theo kiểu bình dân.

-Bà ở nước ngoài à? – Tôi dè dặt hỏi.
-Ừm, ở Anh! – Con nhỏ đáp.
-Thế sao về đây chơi? – Tôi lại hỏi.

Sau câu hỏi của tôi, con nhỏ lại lặng im thêm một hồi lâu nữa, lâu đến mức tôi có cảm giác như tiếng sóng biển đã khiến con nhỏ không nghe thấy câu tôi hỏi. Đến khi tôi đang nhìn vu vơ ra biển xanh trước mặt thì con nhỏ lại lên tiếng:

-Mẹ tui vừa mất, ba tui cho tui về quê hương chơi.. để đỡ nhớ….!

Sững sờ quay sang nhìn con nhỏ đang nói một cách tỉnh bơ, tôi chợt biết là mình vừa dại mồm hỏi chuyện không nên hỏi.

-Tui… tui không biết.. xin lỗi!
-Không sao, hông biết hổng có tội, hì!
-………!
-Quê mình đẹp ha, ông ha….!
-Bà… cũng ở Phan Thiết à?
-Ừa, mẹ tui cũng là người ở đây mà… bà sinh tui ra, rồi ba tui mới đưa cả nhà qua Anh định cư, được vài năm thì…. Vậy đó, mẹ tui mất, tui buồn, muốn về chơi!

-………!
-Nè…!
-Hả?
-Ông được sống ở quê hương là tốt lắm rồi đó, hông có như tui…!
-Ờ… nhưng tui cũng thích đi nước ngoài!

Con nhỏ quay sang thắc mắc:

-Tại sao?

Tôi toét miệng cười, nói tự tin, nửa đùa nửa thật:

-Tui tài năng kinh thế, không muốn chôn vùi mình ở một cái xứ sở nhỏ bé vậy đâu, đời người chỉ sống một lần, phải đi đây đi đó cho biết thiên hạ rộng lớn ra sao chứ!
-Ừm… mỗi người mỗi khác, có khi ông đi rồi mới biết nhớ quê hương như thế nào!

Nhìn ánh mắt trầm buồn của con nhỏ, tôi chợt cảm thấy hai tiếng “quê hương “ của con nhỏ thốt ra nghe sao mà thiêng liêng, ý nghĩa quá thể.

-Bà… cũng có quê hương trong bà đấy thôi!
-Hở? – Con nhỏ ngơ ngác nhìn tôi.

Nhưng không hiểu sao tôi laị không thể nào nói ra được rằng màu mắt xanh của con nhỏ đã là cả một đại dương trong nó rồi… Một vùng biển xanh hiền hòa, trong trẻo, đẹp tựa như đôi mắt của nó vậy…

-Ông tên gì?
-Tui hả? Nam, Trí Nam… còn bà?
-Uyển Nhi!
-Tên đẹp vậy…!
-Hì… cảm ơn!

Biển xanh, gió mát, con nhỏ vẫn ngồi đó yên lặng không nói, tôi đoán rằng có thể nó đang nhớ về người mẹ đã mất của nó, hoặc cũng có thể nó đang chìm đắm tâm tư vào biển cả mênh mông, cũng hệt như tôi vậy.

Hôm ấy, tôi đứng đợi đến khi Uyển Nhi đón được taxi rồi thì mới lững thững đạp xe về nhà, lòng dậy lên một cảm giác khó tả như vừa gặp lại một người bạn thời thơ ấu vậy, dù rằng đến giờ tôi vẫn chẳng biết được điều đó có thật hay là không. Chỉ biết rằng tôi lại vừa có thêm một lời hứa nữa:

-“ Nhớ nha, ngày mốt ông bày tui bắn Snap đó! “
-“ Ừ, taxi kìa, lẹ đi!”
-“ Hì hì, bye baby, chị về nghen! “
-“ Baby con khỉ….! “

Buổi tối, vừa mò mặt về nhà là tôi đã thấy ngay bé Trân đứng nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn:

-Hay quá ha!
-Gì nữa? – Tôi chột dạ dắt xe vào.
-Anh vừa cãi nhau với chị Mai chứ gì? – Con bé nói giọng bực bội.

Nghe nhắc đến Tiểu Mai, tôi vội hỏi ngay:

-Sao…? Mai sao rồi?
-Không sao hết, chưa véo anh là may! – Trân nhún vai đáp rồi bỏ đi, không quên buông lại một câu đe dọa. – Liệu hồn anh đấy, cái tốt thì không biết giữ!

Thở phào nhẹ nhõm vì được Trân cho biết là Tiểu Mai vẫn bình thường, hay ít nhất là tôi lúc này chỉ có thể tin được mỗi Trân, tôi bỏ lên phòng ngồi học bài, quên bẵng luôn những gì xảy ra giữa mình và Uyển Nhi vừa nãy.

Sáng hôm sau, là một buổi sáng đầu tiên mà tôi đi học không có Tiểu Mai bên cạnh, khi tôi lò dò xách cặp đến lớp thì đã thấy Tiểu Mai ngồi ở bàn của nàng tự lúc nào. Và… chiến tranh lạnh đã bắt đầu như thế đấy, hai đứa đều không thèm nhìn mặt lẫn nhau. Tiểu Mai đang giận tôi thì không nói gì đã đành, nhưng tôi giận Tiểu Mai vì điều gì thì… tôi cũng chả biết, vì kỳ thực tôi có giận gì nàng đâu chứ, chỉ là hôm đó giọt nước tràn ly, thằng con trai nào trong tình huống ấy mà chả giận.

Nhưng lạ lùng một chỗ là ở trên lớp, những khi truy bài hay việc gì đó mà bắt buộc Tiểu Mai phải lấy danh nghĩa cán sự ra làm việc với tôi thì nàng vẫn nói chuyện rất đỗi bình thường:

-Nam, đến truy bài Toán rồi kìa!
-Luân nhờ Nam lấy sổ đầu bài đấy, mình về trước!

Và khi tan học thì mỗi đứa mỗi hướng, Tiểu Mai chạy martin màu bạc của nàng về nhà, tôi lết thân với cái xe màu đen khốn khổ của mình ra cổng trường. Duy chỉ có một hôm, khi mà tôi đang lững thững dắt xe ra về thì Minh Châu ở đâu như đã đợi sẵn, cô nàng lại gần hỏi:

-Hôm giờ… Nam với Mai có chuyện gì à?
-Không… đâu có gì! – Tôi đáp bừa theo phản xạ, trố mắt ngạc nhiên vì Minh Châu hôm nay lại chủ động bắt chuyện với mình.
-Ừ… vậy thì tốt, về nhé! – Cô nàng nhoẻn miệng cười.
-Ừm… bye….!

Lại không hiểu lí do tại làm sao mà khi Minh Châu dắt xe đi trước, tôi đi sau mà cứ chốc chốc lại thấy cô nàng ngoái đầu lại khẽ nhìn mình rồi lại ngượng ngùng quay đi khi biết tôi cũng đang nhìn cô nàng.

Buổi chiều, hôm nào tôi không kẹt tập bóng với tụi bàn tròn thì lại đi dạy Snap cho Uyển Nhi, cũng có lúc nhỏ đòi tôi chở đi ăn, và quả đúng thật là nhỏ này đã từng sống ở Phan Thiết nên có nhiều chỗ con nhỏ còn rành hơn cả tôi. Và cũng duy nhất có một hôm, con nhỏ làm tôi giật cả mình suýt nữa là té luôn xe ra đường.

-Nè, nhà bạn gái ông trên đường Tuyên Quang à? – Uyển Nhi đập vai tôi hỏi.
-HẢ? – Tôi chưng hửng.
-Thì đường Tuyên Quang là khu ẩm thực Phan Thiết mà tui rủ hoài ông không ra ăn, toàn dẫn đi đâu đâu, nhà ông thì ở bên kia cầu, chỉ có nhà bạn gái ông gần đây thôi chứ gì! – Nhỏ nói tỉnh bơ, đoán bậy bạ mà trúng tùm lum.
-………! – Tôi toát cả mồ hồi vì sợ cái xu hướng xui xẻo kia nó sẽ xảy ra, biết đâu Tiểu Mai lại chợt nổi hứng bất tử chạy xe ra trước mặt hai đứa không chừng.

Uyển Nhi không biết điều đó, nhỏ vô tư cười khi thấy tôi tự dưng im ru:

-Hihi, tui biết tui vừa đẹp lại vừa thông minh, ông không cần tán thưởng tui trong im lặng đâu!

Như vậy là sao? Sao tự dưng tâm tư tôi lại hỗn loạn đến như thế chứ? Tôi có phải đang… ngoại tình hay không? Tôi giúp Minh Châu, sau đó lại chở Uyển Nhi đi chơi dù chỉ là mới quen? Tôi đang làm gì vậy?

Nhưng…chính Tiểu Mai đang giận tôi một cách vô lí cơ mà? Nàng ghen vì tôi đã giúp Minh Châu, vậy giúp người là sai hay sao? Giúp một người mà tôi còn nợ người ta một lời hứa là không đúng hay sao?

Và một buổi tối cách trận chung kết chỉ 3 ngày, tôi đã biết được câu trả lời là như thế nào. Hôm đó, mẹ tôi bắt tôi phải đem mớ trái cây bà vừa mua ngoài chợ về sang nhà Tiểu Mai:

-Mày đem qua nhà bé Mai, nói là mẹ cho, rồi vài hôm nữa bảo con bé sang nhà mình có chuyện nhé! – Mẹ tôi dặn.
-Nhưng… con đang học! – Tôi thoáng ngần ngại khi nghĩ đến chuyện phải gặp nàng tận mặt.
-Nghỉ tí đi, trái cây mẹ để tủ lạnh, giờ mày để lâu là không ngon nữa, đem nhanh! – Bà nhăn mặt rồi đẩy tôi đi.

Thế là tôi lại đạp xe đến nhà Tiểu Mai sau gần 1 tuần giận nhau không thèm nhìn mặt, vừa đi vừa tự nhủ thầm rằng thôi đằng nào mình cũng là đàn ông con trai, lần này bỏ qua cho nàng vậy. Cứ xuống nước năn nỉ làm hòa cho xong, chứ tình trạng cứ như thế này thì không ổn chút nào.

-Kính coong…! – Tôi đưa tay nhấn chuông cửa mà nghe tim mình như chợt nhảy xổ ra lồng ngực.

Ít phút sau, tiếng dép loạt soạt quen thuộc từ trong nhà bước ra, và kế sau đó tôi nghe có tiếng meo meo của con mèo đần kia cũng vang lên cùng lúc. Qua song sắt cánh cửa, tôi biết chắc chắn
« 189 190 191 192 193 194 195 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 194 trong tổng số 228 trang

Đang xem: Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập upload chap 211 đến 348 - đầy đủ toàn bộ các chap Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 194
Bài Ngẫu nhiên
- Tải game Ninja School Online Alpha Test 0.0.8 [CỰC SỐT]
- Cơn mưa định mệnh - Sendoh Bài hát hay tình yêu
- Mama Angle - lil shady ft. C-Walk - Một bài nhạc rap Việt hay, cảm động viết về tình cảm, tâm sự đứa con dành cho mẹ
- Liên khúc Merry Christmas And Happy New Year - Ho Ngoc Ha ft. Team Ho Ngoc Ha - Hát tiếng Anh cực hay
- Cơn mưa lẻ loi - Đại Anh - The Joker - Bài hát tình yêu mới, tình cảm top 1
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 194 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved