Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 91

Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 91

•Ngày Gửi: 19,08,13 -01:41)
•Xem: 622042 lượt xem

Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 91


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 91

Thế nhưng khi đầu óc đã hơi tỉnh táo rồi thì tôi chợt nhớ ra một chuyện, và tự dưng hỏi ngay không suy nghĩ :

- Anh… hỏi em chuyện này được không ?

Tiểu Mai thoáng ngạc nhiên, nàng phì cười rồi quay sang hỏi tôi :

- Gì mà mặt ngầu vậy, hì, anh cứ hỏi đi !

Nhìn nét cười của nàng, tôi quả thực là đã không còn muốn hỏi han gì thắc mắc đó nữa, thế nhưng sự tò mò trong tôi vẫn cứ thôi thúc mãnh liệt không ngừng, vậy là tôi buột miệng ngay khi vừa được nàng cho phép hỏi :

- Ừm… Akira… là ai vậy ?

Ngay sau đó, Tiểu Mai tròn mắt nhìn tôi, nàng sửng sốt khoảng vài giây rồi mới nói :

- Anh… nghe hết rồi à ?
- Ừm… không nhiều, nhưng… anh chỉ muốn hỏi vậy thôi, em không trả lời cũng không sao !
- ……. !
- …………….. !

Không khí vui vẻ tự nãy giờ giữa hai đứa lúc này chợt chùng xuống, tôi bất giác muốn rút lại câu hỏi của mình và ước gì mình đừng có tò mò quá mức như vậy. Tiểu Mai im lặng không nói, nàng đưa mắt nhìn xa xăm ra biển, rồi khẽ vuốt tóc mai, nàng thở hắt ra đáp :

- Là bạn trai cũ của em !

Liền tức thì tôi điếng hồn nhất thời chẳng biết phải nói gì, bất động mất vài giây rồi mới lắp bắp hỏi lại :

- Anh… không biết đấy ?!

Tiểu Mai nhìn tôi, nàng cười buồn :

- Không phải đâu, đó chỉ là mọi người xung quanh nhìn nhận vậy thôi !
- Là sao ?

Khẽ thở dài, Tiểu Mai lại nhìn ra biển, nàng chậm rãi nói :

- Kể ra cũng không có gì nhiều, chuyện bắt đầu từ lúc em còn nhỏ, và đến vài năm sau thì vô tình đã trở thành một hiểu lầm mà cả em và Akira đều không biết !
- Hiểu lầm ?
- Ừa, hiểu lầm này cũng là lí do gián tiếp khiến em quyết định về Việt Nam và học cấp 3 tại Phan Thiết, là quê nội !
- Kể anh nghe được không ?

Tiểu Mai không trả lời câu hỏi của tôi, nàng lại đan tay vào nhau bối rối, sau vài phút im lặng, nàng mới quay sang tôi, âu yếm nhẹ nói :

- Dù thế nào đi nữa, anh vẫn là mối tình đầu của em đấy !



Chap 271:

Biển Đồi Dương vào chiều mồng một Tết khá vắng khi có rất ít người dạo biển, gió thổi mơn man trên thảm cỏ xanh mướt, mát rượi và khoan khoái. Tôi đưa mắt nhìn Tiểu Mai, nàng vẫn im lặng không nói gì, chốc chốc lại đưa tay vuốt tóc mai, và tôi lại nghe hương thơm quen thuộc ấy, thật thuần khiết và quý phái.

- Em không định kể tiếp à ? – Tôi hỏi để tiếp tục câu chuyện.
- Chỉ là… em không biết phải bắt đầu từ đâu ! – Tiểu Mai lắc đầu đáp.
- Cứ từ lúc em gặp Akira là được thôi ! – Tôi trả lời.
- Ừm… là như vầy…. ! – Nàng bắt đầu câu chuyện bằng chất giọng từ tốn và thật chậm rãi, hệt như nàng khá buồn về kỉ niệm này vậy.

Theo lời kể của Tiểu Mai thì từ trước cấp 1, gia đình nàng sống ở Kyoto, sau khi nhà ngoại nàng bảo rằng muốn cả nhà sống cùng nhau, chính xác hơn là ông bà ngoại muốn gặp cháu gái thường xuyên, vậy nên ba mẹ nàng mới theo đó mà chuyển về Tokyo sống.

- Mẹ em sau khi tốt nghiệp đại học thì đến Kyoto theo yêu cầu công việc, và cũng tại đó mẹ gặp ba, thế nên lúc em học lớp 2 thì gia đình em vẫn ở đó. Chỉ sau khi bà ngoại em yếu dần vì tuổi đã cao nên cả nhà em mới chuyển về Tokyo, cũng vì nói là để tiện cho việc học của em ! – Tiểu Mai nhẹ nhàng kể.
- Sao lại tiện cho việc học ? Anh tưởng chuyển trường thì khá là rắc rối đấy chứ ? – Tôi ngạc nhiên hỏi.
- Cũng không rắc rối gì, bởi ông ngoại em là cựu chủ tịch hội đồng quản trị trường cấp 2 nơi em sẽ theo học, vậy nên tiếng nói của ông rất có trọng lượng ! – Nàng nhún vai đáp.
- À… ghê vậy ta ! – Tôi gật gù.

- Kể cho có đầu đuôi thì ngày trước, ông ngoại em là chủ tịch một trường nữ cấp 2, còn bà ngoại thì theo nghề gia truyền của dòng họ là tinh chế và kinh doanh nước hoa. Khá lạ lùng là mẹ em nhất quyết không theo nghề giáo của ông ngoại, cũng không kinh doanh theo bà ngoại, mà mẹ cứ khăng khăng phải học âm nhạc. Vậy là nhà ngoại không còn cách nào khác hơn là để mẹ được theo đam mê của mình !
- Hèn gì em được học Piano từ nhỏ nhỉ !
- Ừa, không chỉ là dương cầm mà em còn phải học nhiều điều khác nữa, vì gia đình em rất trọng lễ nghi. Lúc nhỏ em rất ít khi được ra ngoài chơi như những bạn khác….. !
- Sao kỳ vậy ?

Tiểu Mai thoáng buồn, nàng lắc đầu cười rồi nhìn tôi :

- Tuổi thơ của em là những chuỗi ngày học hành dài đằng đẵng, anh à !
- ……… ! – Tôi sửng sốt nhất thời không biết phải nói gì.

- Dòng họ ngoại rất trọng truyền thống và các tập tục nghi lễ, thế nên ngay từ khi gia đình em chuyển về Tokyo thì hàng ngày, ông ngoại dạy lịch sử, chữ viết và cách đối nhân xử thế. Ông dạy rất nhiều, và luôn bảo rằng sau này khi em ra đời sẽ biết được thế nào là cách tiếp chuyện làm sao cho người đối diện luôn phải thán phục và nể trọng mình. Ông bảo dòng họ trong nhà ai cũng rất thông minh, vậy nên em cũng phải được như vậy… !
- Ừm… khổ nhỉ !
- Bà ngoại thì dạy em cách ăn nói, đi đứng, nấu ăn, và các lễ nghi truyền thống như cắm hoa, pha trà, lẽ dĩ nhiên em rất thích được pha trà cho gia đình, và cắm hoa vào những ngày lễ tết. Thế nhưng đến cả điệu bộ cư xử, ngoại cũng bảo rằng em phải thể hiện được mình là con nhà danh giá, em… không thích như vậy, đâu ai ép được cuộc sống của mình phải như nào, phải ra sao, đúng không, anh ?
- Ừm… !
- Mẹ em hiển nhiên là dạy nhạc cho em rồi, từ những ngày học nhạc lý vỡ lòng đến ngày chạm phím dương cầm đầu tiên, rồi sau mẹ còn dạy cả vĩ cầm, đàn tam thập lục. Mẹ luôn chú trọng những gì em học được, và yêu cầu em còn phải giỏi hơn mẹ nữa !
- ……. Vậy còn… Guitar thì sao ?
- Là ba dạy, hi, ba em ít khi về nhà lắm, vì công việc mà, nhưng mỗi khi ba về thì em vui lắm, những ngày đó có lẽ là những ngày ít ỏi em được chơi đùa một cách… gần như hợp pháp vậy. Em rất thoải mái khi ở cạnh ba, có lẽ vì ba thương em nồng hậu nhất, thỉnh thoảng lại hùa theo cùng em mà vờ “ lên án “ nhà ngoại hắc ám, và cả mẹ nữa, hi hi ! Có lúc ba dẫn em ra công viên, rồi người đàn người hát, vui lắm, em cũng học Guitar từ đó luôn, nên giờ mới dạy được anh, hì !

Nhìn Tiểu Mai khúc khích cười khi nhắc đến khoảng thời gian ngày trước mà tôi chẳng thấy vui chút nào, chỉ cảm thấy thương nàng vô hạn, bởi lẽ cùng lứa tuổi đó thì đám bọn tôi, kể cả lứa con gái như Khả Vy hay bé Trân thì đều chỉ biết học hành làng nhàng rồi đi chơi đi giỡn, trong khi Tiểu Mai gần như phải học suốt ngày.

- Em… không sao chứ ? – Tôi bùi ngùi hỏi.
- Không, sao lại hỏi vậy ? – Nàng nhìn tôi khó hiểu.
- Ừ… anh thấy… lúc nhỏ của em, sao mà… thảm quá… ! – Tôi gãi đầu ấp úng.
- Gì chứ, em học thì có nhiều thật, nhưng chẳng phải sau này có lợi lắm sao ? – Nàng phì cười.

- Lợi gì ? Mất cả tuổi thơ !
- Ngốc, lúc nhỏ học nhiều nên giờ thảnh thơi, vì em… học hết rồi, hì !
- Thế ra em giỏi nhiều điều là nhờ bên ngoại à ?
- Ừa, bảo là nhà ngoại áp đặt em thì cũng không đúng, vì mọi người ai cũng rất thương em, vậy nên họ đặt nhiều kì vọng thì cũng phải thôi. Mà nhờ vậy nên giờ em… vầy nè !
- Vầy là sao ?

- Anh cố tình không hiểu hở ? – Tiểu Mai bĩu môi.
- Đâu có, không hiểu thật mà ! – Tôi ngơ ngác.
- Đồ… ngốc… ! – Nàng dỗi.
- Chứ sao trời ? – Tôi đần mặt ra vì chả hiểu gì.
- Hứ… thì nhờ mọi người dạy nhiều nên em trở thành một… tiểu thư xinh thật xinh, giỏi thật giỏi chứ sao ! – Nàng cười tươi như hoa như ngọc.
- Ha ha, trước giờ anh cứ tưởng em nhã nhặn khiêm tốn lắm chứ, hoá ra cũng tự kiêu quá chừng ! – Tôi phá lăn ra cười sằng sặc.

Tiểu Mai không tỏ thái độ bất mãn gì khi bị tôi trêu, ngược lại nàng còn khúc khích cười rồi phụng phịu nói :

- Em luôn khiêm tốn với bất cứ ai, nhưng trừ anh ra !
- Tại sao ? – Tôi tròn mắt ngạc nhiên.
- Vì em phải vậy mới quản được một ông con trai kiêu ngạo, hống hách lại hay sĩ diện, hiểu không ? – Nàng nói rồi đưa tay véo mũi tôi.
- Au da… không có véo mũi ! – Tôi rú lên khiếp đảm.
- Ai bảo chọc quê người ta, hì hì ! – Nàng phì cười.

- Thôi, đau quá… kể tiếp đi !
- Xin lỗi, hì, giờ anh nghe tiếp nha !
- Ừm, đang gay cấn, nghe nè !

Tiểu Mai dường như vẫn chưa hết cười khi thấy bộ dạng ôm mũi nhăn nhó của tôi, phải mất vài mươi giây để “ dỗ dành “ thì tôi mới thôi quạu quọ, và nàng lại tiếp tục câu chuyện của mình.

- Thì như vậy, lúc nhỏ ngoài thời gian học ở trường thì còn lại em đều học ở nhà, và thời gian em tập đàn Piano thường là vào buổi chiều vì lúc ấy trời mát, em thường hay mở cửa sổ để đón gió trời, cảm giác tiếng đàn mình sẽ hay hơn, như bay bổng với gió vậy !
- Tốt, chơi đàn là phải hoà cùng cảm xúc, tiếp đi !
- Hì, lần đầu tiên em gặp Akira cũng là vậy đấy !
- Hửm ?

- Lần đầu em gặp Akira là một chiều mùa hè lớp 5, khi em đang tập đàn thì cậu ta đánh bóng chày làm vỡ cửa kính nhà em !
- ……… !
- Nhưng Akira thua anh ở chỗ là bỏ chạy mất luôn chứ không dám ở lại, mãi đến khi ba cậu ấy dắt sang nhà em xin lỗi thì hai đứa mới gặp và biết nhau !
- Ừ, cái thằng…. !
- Akira học giỏi lắm, chơi thể thao cũng giỏi, nhất là bóng chày, cậu ấy là Pitcher tiềm năng nhất trường đấy anh !
- Pitcher là cái gì ?
- Là vị trí của tay ném bóng chủ lực trong một đội bóng chày ấy, nói chung những khi ở trường thì cậu ấy rất được phái nữ hâm mộ, bởi lẽ thường thì mọi người rất thán phục Pitcher tài năng, và… Akira lại thông minh, đẹp trai nữa !
- Cái… gì ? Em cũng hâm mộ nó luôn à ?
- Không gọi bạn em bằng “ nó “ , liệu hồn anh đấy !
- Ừm… rồi….
« 91 92 93 94 95 96 97 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 91 trong tổng số 228 trang

Đang xem: Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập upload chap 211 đến 348 - đầy đủ toàn bộ các chap Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 91
Bài Ngẫu nhiên
- Yêu trong tưởng tượng - Tiếp nối những bài RAP hay nhất, tình cảm nhất, thiết tha nhất của Sandoh!
- Phần mềm VOVA MOBILE giải trí tổng hợp phiên bản dành cho máy android
- Chia sẻ bài hát tiếng trung hay nhất tôi đã nghe: Dong thoai!!!
- [TÂM SỰ] Ký ức một thời Nokia 5700 (hay)
- Hình ảnh girl xinh chọn lọc phần một
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái full toàn tập phần 2 từ cháp 210 đến chap 348, đầy đủ toàn bộ các chap, đọc full chap truyện yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái, upload full các chap yêu nhầm chị 2 được nhầm em gái phần 91 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved