Tự truyện Đơn phương full toàn tập, truyện chủ đề tình yêu có thật tôi kể lại, truyện tình đơn phương, đọc truyện tình yêu lẻ loi, truyện đơn phương tình yêu, love đơn phương phần 31

Tự truyện Đơn phương full toàn tập, truyện chủ đề tình yêu có thật tôi kể lại, truyện tình đơn phương, đọc truyện tình yêu lẻ loi, truyện đơn phương tình yêu, love đơn phương phần 31

•Ngày Gửi: 11,08,13 -00:14)
•Xem: 36562 lượt xem

Tự truyện Đơn phương full toàn tập, truyện chủ đề tình yêu có thật tôi kể lại, truyện tình đơn phương, đọc truyện tình yêu lẻ loi, truyện đơn phương tình yêu, love đơn phương phần 31


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 31

biết về nhà chăm chỉ làm các bài tập ở các quyển bài tập nâng cao mà không có sự giúp đỡ của thầy cô giáo. Lúc tôi viết tới đoạn này là lúc tôi đang là sinh viên năm hai của một trường đại học và trong năm thứ hai đó tôi đc học 1 môn , môn đó có tên là môn “xã hội học” Trong đó có một nội dung liên quan đến cuộc sống của chị đó là “Nếu cha mẹ có địa vị xã hội càng cao thì con cái càng có nhiều cơ hội để thăng tiến ,ngược lại địa vị xã hội của cha mẹ càng thấp thì con cái có xuất phát điểm thấp và phải vật lộn để sống .Tuy nhiên sự thay đổi theo chiều hướng tích cực , có sự phấn đấu vượt trội ..thì có thể thay đổi đc vị trí xã hội của mình”
Đúng như trong sách đã nói , nhờ sự cố gắng trong học tập mà chị đã đc đền đáp xứng đáng...
“Thủy ơi! Mau ra nhận bưu phẩm này!”
“Bác Tư! cháu có bưu phẩm gì đấy ạ!”
“Là một tờ giấy!”
“Giấy gì đó bác!”
“Chúc mừng cháu! Cháu đỗ đại học rồi ! cả cái xóm này là có mình cháu đỗ đại học thôi đấy!”
“Thật không bác! Bác không đùa cháu chứ!”
“Không tin xem tờ giấy báo nhập học này đi!”
Chị cầm tờ giấy báo nhập học từ tay bác giao bưu phẩm , chị không tin vào mắt mình đc nữa! Thế là bao nhiêu mơ ước của chị đã trở thành hiện thực , chị vui quá ,chị chạy thật nhanh vào nhà để thông báo tin này cho bố mẹ chị nhưng chạy đc một đoạn thì bác giao bưu phẩm gọi chị lại.
“Thủy ơi! Cháu chạy đi đâu thế! Nhận bưu phẩm rồi thì kí cho bác cái tên rồi bác còn đi!”
“Cháu xin lỗi bác! Tại cháu vui quá !”
Chị đỗ đại học đó là cả một niềm vinh hạnh lớn cho gia đình chị , tối hôm đó ngay sau khi biết tin chị đỗ đại học thì mọi người trong xóm đến chúc mừng gia đình chị ,ở cái làng chài này hiếm có ai đỗ đại học vì họ không có điều kiện để học tập mà chỉ học đến lớp 9 biết cái chữ ,phép tính là bỏ học phụ giúp bố mẹ đi đánh bắt để sinh sống....
Đỗ đại học chỉ là cái hào nhoáng bên ngoài , còn bên trong đó là cả một vấn đề nan giải .Giờ đây chị đang phân vân lắm , một nửa thì chị muốn ở nhà chăm sóc cho cậu em trai đang tuổi mới lớn , một nửa thì chị muốn đi học để có kiến thức giúp gia đình thoát khỏi cảnh nghèo đói. Và một điều quan trọng hơn cả là vấn đề kinh phí cho việc học tập của chị ... chị quyết định không học đại học nữa mà ở nhà chăm sóc cậu em trai và đi đánh cá cùng bố mẹ ,biết đc tin đó hàng xóm láng giềng đã đến khuyên chị nghĩ lại vì đây là cơ hội duy nhất giúp chị thoát khỏi cảnh nghèo ở vùng biển này .....
Ngày chị lên đường lên HN học người ở làng chài đều tiễn chị một đoạn , phải khó khăn lắm và có nhiều người động viên chị mới lên HN học , đi lên HN học cho lo lắm , lo cho cậu em trai không có ai chăm sóc và lo cho bố mẹ , đôi vai bố mẹ chị lại phải trùng xuống vì phải ghánh lên học phí hàng tháng cho chị ăn học trên HN.
. . . .
Phải mất một thời gian chị mới hòa nhập đc với cuộc sống nhộn nhịp ở cái mảnh đất đông dân nhất cái nước VN này .Chị rất chăm chỉ học vì chỉ có học chỉ mới giúp đỡ khỏi gia đình chị thoát nghèo , vừa học chị còn đi làm thêm như rửa bát , gia sư... vào những ngày rảnh phụ thêm vào sinh hoạt hằng ngày để bớt gánh nặng về tiền bạc cho bố mẹ chị ...
Cuộc sống của chị và gia đình chị vẫn bình yên như mặt hồ không gợn sóng nhưng cuộc đời chả bao giờ lại bình yên như thế cả , rồi một ngày cuộc sống bình yên như mặt hồ không gợn sóng đã bị một viên đạn bắn xuống mặt hồ và tạo ra những gợn sóng .....
“Thủy ơi! Ra nghe điện thoại từ dưới quê gọi lên này” – tiếng của cô chủ cai quản xóm trọ của chị , vì chị không dùng điện thoại di động nên những lúc người nhà gọi lên chị phải sang nhà cô chủ để nghe ,thường thì người nghe chả bao giờ mất tiền nhưng không những lần như vậy chị đều phải nộp cho cô chủ phòng trọ 3 ngàn đồng.
“Dạ vâng! Cháu ra ngay đây!”
“Chị..Thủy..ơi” – em trai chị nói như sắp khóc
“Cu Lì à! Chị đây! Em sao thế?”
“Chị ơi..! bố ..mẹ..”
“Sao!! Bố mẹ làm sao! Em nói đi đừng làm chị sợ”
“Bố..mẹ..mất..rồi.. chị.....ơi...huhuhu”
Bố mẹ chị gặp nạn ở ngoài biển khơi , do không cập nhập tin tức bão đang di chuyển hết sức phức tạp nên bố mẹ chị đã ra đi trong sự tiếc nuối vì đang chưa nuôi dạy chị em chị thành người .Khi nghe đc tin đó chị không muốn sống nữa, một lúc cướp đi 2 mạng người mà là người quan trong nhất trong cuộc đời của chị ..có lẽ trong chúng ta nếu chẳng may mất đi một người thân đã là một sự mất mát rất lớn , vậy mà một lúc chị phải chịu đựng cảnh ra đi cùng một lúc của bố mẹ chị .... có ai từng chịu nỗi đau như chị....
. . . . .
Chị biết làm gì đây khi người thân của chị lần lượt ra đi , giờ đây trên cuộc đời này chỉ còn cậu em trai chị là người thân duy nhất đối với chị .Học tiếp hay là bỏ học tiếp nối nghề đánh bắt của bố mẹ để nuôi em trai khôn lớn ...sau bao đêm nằm chằn chọc suy nghĩ chị quết định lên Hn học tiếp mấy năm đại học , chị sẽ không đi theo vết xe đổ của bố mẹ chị , chính cái nghề bắt cá này đã cướp đi sinh mạng của bố mẹ chị thì làm sao chị có thể làm cái nghề đó để mưu sinh đc chứ....
Ngày chị lên đường lên HN chị đã phải bỏ lại cậu em trai đang tuổi mới lớn cho bác hàng xóm thân thiết với nhà chị nhất chăm sóc cậu em trai lúc chị không có nhà ... sáng hôm đó chị phải đi thật sớm lúc chập choạng sáng để cậu em trai không biết ..nhưng đi đc đến bờ đê đầu làng thì đâu đó có tiếng gọi đâu đó...
“Chị..chị đừng đi chị ơi!! Ư..hứ.c...c...”
Chị đứng đó k dám ngoảnh đầu lại vì nếu chị ngoảnh đầu lại thì chị sẽ k đi đc mất..
“Chị..nỡ..bỏ em đi vậy sao? Bố mẹ đã đi rồi! Đến chị cũng đi sao! Sao k ai thương em hết vậy?”
“Cu Lì à! Chị có lỗi với em! Nhưng chị phải đi! Em ở nhà phải nghe lời bác Năm đấy! Chị đi đây”
Vừa dứt lời, chị chạy thật nhanh để cậu em trai không đuổi đc chị, vừa chạy mà nước mắt chị lã chã rơi...
. . . . .
Lên HN chị phải vừa học vừa làm để có tiền gửi cho cậu em ở quê nhà và còn lại chị giữ làm phí sinh hoạt hằng ngày ...nhiều lúc chị nản chí muốn bỏ cuộc nhưng những lúc như vậy chị nhìn thấy cậu em trai đang ở nhà mong ngóng chị về mà quết tâm của chị càng cao..
Người giàu thì càng giàu còn người người thì lại càng nghèo , có lẽ cái gen nghèo đã có sẵn trong dòng máu của chị rồi hay sao ấy! Đùng một cái , một tin như sét đánh ngang tai khi chị đc biết là cậu em trai chị bị bệnh phải cần một số tiền không nhỏ để chữa bệnh không thì bệnh tình càng thêm nguy cấp ...
Chỉ phải làm gì đây! Bao nhiêu việc đều đổ lên thân hình bé nhỏ của chị, những công việc như rửa bát , gia sư, đi phát tờ rơi ... thì chỉ có thể lo đc phí sinh hoạt cho chị còn dư giả mới gửi về nhà , mà giờ đây với một số tiền lớn như vậy chị tìm đâu ra cơ chứ...
....
Tôi có đọc đc một cậu truyện ngắn và có một câu tôi phải suy nghĩ đó là : “Mỗi con cave khi vào nghề đều có lý do riêng của nó , đứa thì do hoàn cảnh xô đẩy , đứa thì đàm đúm ăn chơi thiếu tiền nên mới phải làm cái nghề này...” . Chị cũng có lý do riêng của chị đó là vì cậu em trai vì gia đình ,liệu những điều chị kể trên đây có phải là sự thật? Có ai tin một con Cave kể chuyện về cuộc đời! Mọi người thế nào thì tôi không biết! Nhưng tôi tin chị , tin một cách chân thành, bởi vì ánh mắt chị nói lên tất cả , cái ánh mắt đó không thể lừa dối tôi đc! Tôi đã khóc , khóc vì chị vì số phận éo le của chị. ... và còn nữa tôi khóc vì chị gái của tôi...phải rồi! Chị đã về..đã.về với Cu Đỉn thật rồi......
P/s: các bạn đọc xong hồi này đừng có
Hồi 22: Gặp Lại Người Xưa!!!
Tôi trượt đại học! Chính xác hơn là tôi thiếu 0,5 điểm nữa thôi là tôi có thể bước chân vào trường đại học mà bố mẹ tôi thích cho tôi học ở đây nhất vì ở nơi tôi sinh ra và lớn lên đa số sinh viên đều theo học ở trường đại học này.Trong khi chờ kết quả thi đại học tôi đã từng tuyên bố thẳng thừng trước bố mẹ là có trượt đại học tôi cũng không ở nhà ,dù có phải học ở một trường cao đẳng nào đó cũng đc miễn là đc lên HN học ,nhưng người đời thường truyền nhau câu châm ngôn : “nói trước bước không qua” đúng vậy ! sau khi biết kết quả thi tôi không cảm thấy tuyệt vọng như các sĩ tử khác mà tôi thấy thật nhẹ nhõm và không có ý nghĩ là lên Hn học nữa .Với số điểm của tôi thì tôi có thể nộp nguyện vọng 2 vào hệ cao đẳng mà trường tôi đã thi hoặc nộp vào một trường đại học phìn phìn nào đó trên HN nhưng không tôi đã nộp nguyện vọng 2 vào một trường đại học gần nhà tôi .Có lẽ là tôi sợ chị , tôi sợ lên HN học tôi sẽ gặp chị ...
Trong tâm tư của mọi người có lẽ ai cũng thích khi học đh có thể học xa nhà đặc biệt là học trên HN vì học trên đó ta có thể bắt đầu đc cuộc sống tự lập của mình mà không bị bố mẹ cai quản , nói cách khác là lên đó sống ta có để đàm đúm đi sớm về tối mà không bị bố mẹ la mắng .Tôi cũng ao ước có cuộc sống như vậy ...nhưng sau khi lần thi đại học trên HN tôi không muốn học trên đó nữa.
Có người nói đi học xa nhà mới trưởng thành đc ! tôi không phủ nhận điều đó ,đúng là đi học xa nhà làm con người ta trưởng thành hơn .Nhưng tôi thấy không hẳn là như vậy , không hẳn học xa nhà mới trưởng thành đc , nhưng tôi cảm thấy mặc dù mình không học xa nhà , nhưng tôi đi học đh đc tiếp xúc với đủ
« 28 29 30 31 32 33 34 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 31 trong tổng số 49 trang

Đang xem: Tự truyện Đơn phương full toàn tập - truyện chủ đề tình yêu có thật tôi kể lại Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Tự truyện Đơn phương full toàn tập, truyện chủ đề tình yêu có thật tôi kể lại, truyện tình đơn phương, đọc truyện tình yêu lẻ loi, truyện đơn phương tình yêu, love đơn phương phần 31
Bài Ngẫu nhiên
- VOVA Mobile – phần mềm ứng dụng đa phương tiện cực hay trên mobile
- Các anh ơi!!! Em có thai - Truyện cười cực hay
- Hwa Shin - Park Hyo Shin - Bài hát Hàn - Anh sôi động nhưng tình cảm, lôi cuốn và đặc biệt hay về nhịp điệu, âm nhạc
- Nhạc không lời Thần thoại - nhạc hoa cực kỳ hay, nghe mau bạn ơi!
- We Were In Love - Davichi ft. T-Ara Bài hát tiếng Trung hay cho bạn
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Tự truyện Đơn phương full toàn tập, truyện chủ đề tình yêu có thật tôi kể lại, truyện tình đơn phương, đọc truyện tình yêu lẻ loi, truyện đơn phương tình yêu, love đơn phương phần 31 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved